NIỀM VUI VỚI RAU ĐÃ QUA

Đó là câu đầu tiên trong một status mà tôi đọc được khi lướt trên tường facebook của mình. Của một người vì một lý do nào đó đã nằm trong danh sách friend của tôi dù tôi không biết bạn ấy ngoài đời. Đó là câu đầu tiên của lời rao bán đất sau hơn một năm làm nông nghiệp mà nói theo phong trào bây giờ là khởi nghiệp nông nghiệp.

Bạn nói rằng đã mệt mỏi rồi, giờ chỉ cần bán nhanh đất để tập trung vào kế hoạch khác. Đất có vị trí tốt, thích hợp với việc trồng rau và sau này có cơ hội tăng giá vì quá trình đô thị hóa. Lời rao bán nghe mà buồn man mác, và tôi hiểu được cảm giác đó. Hiểu được cảm giác của bạn chỉ cách đó vài năm thôi đang hừng hực khí thế, đầy ắp đam mê, quyết tâm làm nông nghiệp sạch. Có thể bạn bắt đầu bằng một sự bức xúc cá nhân không tìm rau sạch để nấu ăn, từ một cơ hội khi thị trường thiếu rau sạch, hay có thể đơn giản chỉ là một công việc mới để cuộc sống thêm ý nghĩa. Và mình cũng hiểu cảm giác của người muốn bỏ cuộc nữa.

Mới đây trong sự kiện kết nối nông nghiệp, một bạn làm nông theo phương thức thuận tự nhiên cho biết đợi chờ mấy năm nhưng chưa thấy thành quả mà vốn thì đã cạn rồi. Đam mê thì vẫn còn nhưng tiền thì hết, cây cũng phải đợi 2-3 năm nữa mới cho thu hoạch như mong muốn.

Có nhiều người đầu tư vào nông nghiệp rồi lặng lẽ rút lui. Không rõ có lĩnh vực nào mà đam mê bị thực tế nó đập cho tơi tả như làm nông nghiệp hay không. Nếu xem trên TV, bạn thấy người nông dân cuốc đất hay nhỏ cổ thật là thú vị thì khi bắt tay vào làm sẽ thấy nó chẳng thú vị tí nào. Quản lý công nhân đã khó, quản lý nông dân còn khó hơn. Thời tiết, sâu bệnh, hao hủy khi mới bắt đầu là tất yếu.

Rồi làm xong bán cho ai. Ai sẵn sàng trả giá cao cho những sản phẩm chúng ta dồn tâm huyết làm ra. Những câu hỏi liệu có tin được không, có mua giấy tờ không, có trộn hàng đểu vào không… làm mình đau xót. Nhiều lúc bạn tự hỏi, chúng ta hi sinh nhiều thứ vậy vì điều gì, để nhận những lời chua xót đó sao?

Những người bạn like và thả tim nhiệt tình khi mình đăng status sẽ bỏ phố về vườn vơi đi một nửa sau vài lần mua hàng. Những người thể hiện sự ngưỡng mộ với mình, sống chết đòi lên thăm farm khi mình đăng cảnh trồng rau cũng thưa thớt. Cũng chẳng trách được họ, không phải ai cũng có tiền mua mớ rau giá cao. Và thời đại hàng hóa thừa thãi, người ta có quyền lựa chọn chứ ép sao được. Và một mảnh vườn nhỏ thì sao trồng được đủ loại cho nhu cầu đa dạng trong bữa ăn hàng ngày của người ta. Đợi chờ mình vài tuần vài tháng thì được, chứ lâu hơn người ta phải mua chỗ khác. Và sự tiện lợi sẽ chiến thắng.

Nông nghiệp không hề đơn giản. Có làm rồi mới thấm thía câu ca dao của người xưa:

“Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”

c

Nông nghiệp là làm với các thực thể sống. Chúng cần ăn uống, cần hít thở để lớn lên, cần ánh sáng, không gian để thỏa mãn những tập tính loài của chúng. Và tất nhiên, trong mối tương tác ấy, chúng gặp đủ các loại mầm bệnh và dẫn đến bệnh, và có thể chết.

Nếu đầu tư vào lò làm bún, bạn sẽ biết với 10kg gạo sẽ cho ra 20 kg bún tươi. Chắc chắn bạn sẽ được chừng đó. Nhưng gieo 100 m2 rau bạn có thể có 200 kg rau, cũng có thể 40 kg rau hay cũng có thể mất trắng.

Đã có những nhà máy nông nghiệp có thể kiểm soát được mọi thứ đầu vào để trồng một cái cây xà lách mà như sản xuất một cái bánh gạo. Nhưng đó là một câu chuyện khác của nông nghiệp. Còn đã làm nông nghiệp thuận tự nhiên, nông nghiệp hữu cơ thì không thể thoát khỏi các tác động của môi trường.

Nông nhàn vẫn là một giấc mơ xa xôi. Thôi thì vạn sự tùy duyên. Bắt đầu rồi cũng có lúc kết thúc. Ít ra bạn cũng trải nghiệm qua cuộc sống của những nông dân, trải qua nghề nghiệp lâu đời nhất trên trái đất, và ý nghĩa nhất trên trái đất nữa.

Niềm vui với rau đã qua rồi ….

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll To Top