Mặt trời

Con yêu, hôm nay ba sẽ kể cho con nghe về Mặt Trời nhé.

Mỗi buổi sáng hai ba con mình đi học, con thường thích thú khi thấy bóng mình trên mặt đất. Con chạy đuổi theo, con giơ tay vẫy và cười vang. Nhờ có ánh sáng mặt trời mà mới có bóng của ba, bóng của con, bóng của ngôi nhà và bóng của những cây xanh bên đường.

Như ba đã kể con hôm trước, vũ trụ có hàng trăm tỉ thiên hà, mỗi thiên hà lại có hàng trăm tỉ ngôi sao. Ngôi sao gần chúng ta nhất có tên gọi là Mặt Trời, còn thiên hà của chúng ta có tên gọi là Ngân Hà.

Mặt Trời ở cách chúng ta rất xa và không ngưng cháy. Nhiệt độ ở bề mặt mặt trời lên đến 4.500 độ C, nóng hơn rất nhiều ly sữa mà con nhăn mặt mỗi khi ba pha hơi nhiều nước sôi. Con hãy tưởng tượng mặt trời như một ngọn nến khổng lồ đang cháy, nó tạo ra ánh sáng và hơi nóng ra xung quanh. Khi con thắp một ngọn nến, ánh sáng tỏa ra khắp phòng ngay lập tức nhưng phải mất 8 phút thì ánh sáng từ mặt trời mới truyền được đến trái đất, vì như ba đã nói, mặt trời ở cách chúng ta rất xa. Nhờ có ánh sáng và hơi ấm của mặt trời mà mới có sự sống trên trái đất, mới có ba, có mẹ, có bà ngoại, có cô giáo và các bạn bè con cũng như có cây xanh đầu ngõ, có con chó nhà ông hàng xóm và thức ăn của con ăn hàng ngày. Mặt trời quan trọng lắm!

Vì mặt trời rất nóng và sáng, con đừng bao giờ nhìn thẳng vào mặt trời nhé, ánh sáng mặt trời có thể làm đau mắt con. Khi đi ra đường, con hãy đem theo đôi kính mát như mẹ Thảo. Đeo kính mát sẽ làm mắt con thoải mái khi trời nắng gắt. Còn nếu muốn quan sát mặt trời, con hãy chọn thời điểm bắt đầu ngày mới, khi mặt trời mới ngủ dậy hoặc cuối ngày, khi mặt trời sắp đi ngủ.

Bình Minh xuất hiện và một ngày mới lại bắt đầu!

Con có biết khi mặt trời mới ngủ dậy và một ngày mới bắt đầu gọi là gì không? Đó là tên con đấy: Bình Minh! Bởi vì con cũng như là tia nắng sớm ấm áp đối với cuộc đời của ba mẹ vậy. Còn khi mặt trời sắp đi ngủ, người ta gọi là Hoàng Hôn.

PS: Hôm nay bệnh suyễn của con lại tái phát rồi. Đi bác sĩ về con lại phải uống thuốc, xịt thuốc mấy ngày. Hi vọng đêm nay con sẽ đỡ ho. Ngày mai thì bình minh của ba con mình sẽ về đến nhà 🙂

Những vì sao và Vũ trụ

Con yêu,

Hôm nay ba sẽ kể con nghe về vụ trụ, một khái niệm mà con rất lạ, ba cũng thấy rất lạ nữa, chứa đựng mọi thứ mà chúng ta đã biết và cả những gì ta chưa biết nữa.

Sau mỗi ngày ở trường mẫu giáo con lại trở về giá, nơi có ba, có mẹ, có bà ngoại đang đợi con. Nhà của chúng ta cùng nhiều ngôi nhà khác như nhà bà Lương, tổ trưởng khu phố, nhà cô Ngân, bán hàng thời trang đầu ngõ, hay cửa hàng thực phẩm hữu cơ Organica mà mẹ con quản lý hàng ngày ở trong thành phố có tên gọi là Hồ Chí Minh (mà sau này ba sẽ viết về tên gọi đặc biệt này cho con nghe). Thành phố Hồ Chí Minh là thành phố lớn nhất Việt Nam, là đất nước mà ba con mình đang sống. To hơn nữa, đất nước của chúng ta chỉ là một trong hơn hai trăm quốc gia khác sinh sống trên hành tinh này, hành tinh Trái Đất.

Con có thể đã tưởng tượng ra trái đất to lớn biết chừng nào rồi phải không? Vậy mà trái đất của chúng ta chỉ là một hạt bụi giữa vũ trụ bao la. Con hãy tưởng tượng khi đi dạo trên bãi biển Phan Thiết mà tết vừa rồi cả gia đình mình cùng đi. Cát ở đó nhiều vô kể phải không con? Trái Đất của chúng ta chỉ như một hạt cát trong vũ trụ có nhiều trái đất khác như bãi biển vậy. Nhiều lắm, ba không thể đếm được đâu.

Các nhà thiên văn học chia vũ trụ ra thành 100 tỉ thiên hà, mỗi thiên hà có 100 tỉ ngôi sao. Ái chà, một trăm tỉ là lớn lắm đấy, chúng ta chỉ là một trong 100 tỉ ngôi sao trong một thiên hà thôi đấy. Nhưng ngôi sao là gì? Ba sẽ có dịp nói cho con điều này sau. Nhưng con có nhớ những đếm trăng sáng ba bế con ra đường Nguyễn Đình Chiểu chỉ con nhìn lên nóc của khách sạn Novotel gần nha không. Bên cạnh ông trăng tròn như cái đĩa ấy có nhiều đốm sáng khác nhỏ hơn, có thể con không để ý, đó là các ngôi sao đó con à.

Vũ trụ rất giống con đấy, con của ba. Vũ trụ cũng bắt đầu từ một chấm nhỏ cách đây 13,7 tỉ năm (một con số lớn kinh khủng mà chúng ta không đếm nổi, chỉ biết là 13,7 tỉ năm mà thôi). Cái chấm nhỏ đó nở to dần theo thơi gian như con bắt đầu tư một chấm nhỏ trong bụng mẹ Thảo và cứ lớn dần đến 9 tháng 10 ngày là con chui ra khỏi bụng mẹ ấy. Giờ thì con và vũ trụ cũng giống nhau nữa, cả hai vẫn tiếp tục lớn lên.

Chúng ta sẽ tiếp tục khám phá vũ trụ trong thời gian tới như ba mẹ vẫn dõi theo những ngày tháng con trưởng thành.

Vì vậy, hôm nay chúng ta dừng câu chuyện vũ trụ tại đây nhé. Lần tới ba sẽ kể cho con nghe về Mặt Trời, ngôi sao lớn gần chúng ta nhất. Con có nhớ cái bóng trên đường mà con thường hét lên để đuổi theo khi ba bế con đi học không? Nhờ Mặt Trời đấy, thật thú vị phải không con?

Scroll To Top