Mẹ vắng nhà ngày bão

Con yêu,

Vậy là mẹ đã đi châu Âu được gần một tháng rồi, cả hai ba con mình đều nhớ mẹ. Hai người đàn ông có hai cách nhớ khác nhau. Mỗi khi ai ai hỏi con mẹ đâu, con đều trả lời “Thảo đi làm mua sữa”. Vậy mà lát sau con lại hỏi ba “Thảo đâu rồi?”. Còn khi ba hỏi con “Mẹ Thảo đâu?”, con chỉ vào ngực ba nói “Mẹ đây này!”. Ai dạy con điều đó, hay con tự nghĩ ra. Đúng rồi, mẹ ở trong tim ba đấy!

Bài thơ này ngày còn đi học ba rất thích. Bây giờ hình như người ta đã bỏ đi rồi. Ba cũng quên mất đã từng yêu thích bài thơ này.

Nhưng khi mẹ đi vắng, con bỗng dưng mong manh hơn, ba bỗng dưng chông chênh hơn, bài thơ này lại quay về trong tâm trí ba.

Ba không muốn đưa lên trang này của con sớm, vì sợ mẹ nhớ nhà mà khóc nhè. Nay mẹ đã hoàn thành xong khóa học và trên đường về với ba con mình rồi, ba đưa lên đây cho con đọc (chính xác là ba sẽ đọc con nghe).

Để mẹ biết hai ba con mình yêu và nhớ mẹ nhiều.

Mẹ Vắng Nhà Ngày Bão
Tác giả: Đặng Hiển 
Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.
Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sáng lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua…
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại.
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.
Scroll To Top