Glyphosate gây ung thư ở Mỹ vẫn được buôn bán tự do tại Việt Nam

Ngày 10-8 vừa qua, một bồi thẩm đoàn Mỹ đã buộc Công ty hóa chất Monsanto bồi thường 289 triệu USD sau khi một khách hàng khẳng định ông bị ung thư vì thuốc diệt cỏ của công ty này.

Trong đơn kiện lên tòa án năm 2016, ông Johnson khẳng định mình bị ung thư vì chất glyphosate trong thuốc diệt cỏ Roundup và Ranger Pro của Monsanto. Ông Johnson là cựu nhân viên chăm nom sân bãi cho một trường học ở California và do công việc, ông phải dùng thuốc diệt cỏ 20-40 lần/năm, đôi khi có lần lên đến “hàng trăm lít”.

Các bác sĩ của ông Johnson khẳng định ông nhiều khả năng không thể sống qua 2020. Hiện tại, công ty Monsanto đang đối mặt với hơn 5.000 vụ kiện tương tự trên khắp nước Mỹ.

Ông Dewayne Johnson tại tòa

Theo Reuters bồi thẩm đoàn Tòa án TP San Francisco đã cân nhắc rất kỹ càng trước khi kết luận Monsanto không cảnh báo ông Johnson và những khách hàng khác nguy cơ ung thư gây ra bởi các sản phẩm diệt cỏ của họ. Được biết, 289 triệu USD bao gồm 39 triệu USD tiền đền bù và 250 triệu USD tiền xử phạt thiệt hại.

Luật sư của ông Johnson, Brent Wisner, khẳng định các tài liệu nội bộ của công ty Monsanto “chứng minh rằng Monsanto trong nhiều thập kỷ đã biết chất glyphosate và đặc biệt là sản phẩm Roundup có thể gây ung thư”.

Cùng với việc sử dụng ngày một nhiều và rộng rãi chất trừ cỏ Glyphosate trong các năm qua, những cảnh báo về an toàn với sức khoẻ con người và môi trường đối với hoá chất này cũng xuất hiện liên tục. Nhiều kế hoạch, phong trào tẩy chay Glyphosate ở cộng đồng cũng như cấp quốc gia đã được tiến hành vì những lo ngại về ảnh hưởng tới sức khoẻ con người, nhất là nguy cơ gây ung thư của loại hoá chất này.

Năm 2015, Cơ quan Nghiên cứu ung thư quốc tế (IARC) đưa ra kết luận rằng glyphosate có thể có khả năng gây ung thư ở người (phân loại vào nhóm 2A, cùng với các sản phẩm như thịt đỏ, thức ăn chiên rán ở nhiệt độ cao, đồ uống nóng…).

Ngay lập tức, Monsanto cáo buộc IARC gian dối dữ liệu và hạ uy tín của tổ chức này cũng như những nhà khoa học tham gia nghiên cứu bằng một chiến dịch truyền thông quy mô toàn cầu.

Cũng tương tự như thế, đối với phán quyết của tòa án hôm 10-8 vừa qua, Monsanto tuyên bố cho biết sẽ kháng án. “Quyết định của tòa án không thể thay đổi sự thật rằng hơn 800 nghiên cứu và đánh giá khoa học…ủng hộ thực tế rằng chất glyphosate không gây ung thư và không phải là nguyên nhân khiến ông Johnson bị ung thư” – Monsanto nhấn mạnh.

Chất độc tỉ đô

Glyphosate là chất hoá học dùng để diệt cỏ dại do Monsanto phát minh và đưa vào sử dụng cách đây hơn 40 năm. Với tác dụng diệt cỏ nhanh trên diện rộng, Glyphosate nhanh chóng trở thành loại thuốc diệt cỏ được sử dụng nhiều nhất trên thế giới. Đến nay đã có hàng trăm công ty sản xuất thuốc trừ cỏ tạo ra hàng ngàn sản phẩm trừ cỏ dùng glyphosate với nhiều tên gọi khác nhau trên thị trường ở hơn 160 quốc gia trên thế giới.

Từ năm 1974, thời điểm glyphosate được đưa ra thị trường, đến năm 2014, sản lượng sử dụng nó đã tăng từ 3.200 tấn/năm lên 825.000 tấn/năm. Theo một phân tích thị trường mới đây của Marketscreener thì từ nay đến năm 2022, doanh số bán glyphosate toàn cầu tăng trưởng với tốc độ 6% mỗi năm và sẽ đạt vượt 10 tỉ USD vào năm 2022.

Roundup là thuốc diệt cỏ gốc glyphosate của Monsanto được sử dụng rộng rãi cũng với giống cây trồng biến đổi gene

Monsanto là công ty đã phát triển ra glyphosate và Glyphosate (với tên thương mại là RoundUp) cũng trở thành sản phẩm đem lại doanh thu và lợi nhuận lớn nhất cho tập đoàn hoá chất này. Để giúp tăng lượng bán hàng hoá chất Glyphosate, Monsanto đã đầu tư nghiên cứu các hạt giống biến đổi gene có khả năng kháng thuốc trừ cỏ glyphosate. Tức là khi phun thuốc trừ cỏ glyphpsate thì cỏ sẽ chết hết trong khi các loại cây trồng như bắp và đậu nành GMO của Monsanto vẫn sống.

Năm 2015, Monsanto đã giới thiệu các loại hạt giống bắp biến đổi gene tại thị trường VN kèm theo khuyến khích sử dụng chất trừ cỏ của họ để đem lại hiệu quả cao nhất. Với lợi thế của việc diệt cỏ hàng loạt, diện tích trồng bắp biến đổi gene tăng lên nhanh chóng trong thời gian qua và ước tính đạt trên 100.000 ha tại VN trong năm 2018.

Một điều đáng lo ngại là giống bắp biến đổi gene và hóa chất trừ cỏ của Monsanto đã len lỏi lên các bản làng vùng sâu vùng xa để thế chỗ cho các loại bắp và cây trồng truyền thống trước đây. Trong một loạt bài về “Những biến dị hình hài ẩn chứa sau những ruộng ngô ướt đẫm thuốc trừ cỏ” do Báo Nông nghiệp VN xuất bản năm 2017 (https://nongnghiep.vn/nhung-bien-di-hinh-hai-an-chua-phia-sau-nhung-nuong-ngo-uot-dam-thuoc-tru-co-post198007.html) cho thấy một bức tranh khủng khiếp về việc sử dụng vô tội vạ thuốc diệt cỏ trong canh tác nông nghiệp của bà con dân tộc ít người.

Người dân chỉ được quảng cáo rằng thuốc diệt cỏ chứ không diệt ngô, hiệu quả cao mà đã tốn nhân công chứ không được biết rằng hóa chất đó có thể gây ung thư.

Trong lời khai của mình trước tòa, ông Johnson nói rằng ông sẽ không bao giờ sử dụng Roundup nếu ông biết về những nguy hiểm, và cáo buộc Monsanto che giấu rủi ro an toàn của Roundup để tiếp tục thu lợi từ thuốc trừ cỏ trị giá hàng tỷ đô la của nó.

“Tôi sẽ không bao giờ phun sản phẩm đó trên sân trường hoặc xung quanh mọi người nếu tôi biết nó gây hại cho họ”, Johnson nói trong lời khai “Đó là phi đạo đức. Là sai trái. Mọi người không đáng phải chịu những điều đó”.

Gửi các lãnh đạo của Bộ NN&PTNT Việt Nam: Giờ các ông đã biết rằng glyphosate có thể gây ra ung thư rồi đấy! Các vị sẽ làm gì?

Trần Mạnh

 

TRỒNG CÂY CỔ THỤ LÀ HÀNH ĐỘNG PHÁ HOẠI!

Có hai hoạt động tôi rất tâm đắc trong dịp Tết đến xuân về. Một là tục thả cá chép xuống ao, xuống sông để tiễn ông Táo lên trời và hai là Tết trồng cây. Bỏ qua vấn đề tâm linh thì việc thả cá chép là một hành động rất đẹp với tự nhiên. Đáng tiếc là thay vì phát triển theo hướng tốt đẹp như vậy, người ta lại làm cho qua chuyện. Người ta ném cả bịch cá chép xuống ao hồ; ném cá từ trên cầu cao hàng chục mét, ném cá xuống những ào từ nước đọng mà chắc chắn chúng sẽ chết sau vài giờ được thả.

Thả cá xuống sông, hồ, ao, suối như một hình thức phóng sinh, một việc làm tái tạo nguồn lợi thủy sản. Có thể mở rộng tục thả cả chép ngày 23 tháng Chạp ra thành ngày hội thả cá về sông. Mỗi người, mỗi nhà, mỗi làng, mỗi xã cùng nhau thả ít nhất một con cá, tôm đủ loại xuống sông hồ vào ngày đó, sông hồ hẳn sẽ nhộn nhịp và đông vui hơn. Vài tháng sau đó, có thể chúng ta tình cờ thấy một con cá quẫy nước trong nắng trưa, một con chim bói cá chao xuống mặt nước bắt được con cá nhỏ, hay một ngư phủ tươi cười với mẻ lưới nặng hơn sau ngày dài vất vả. Cá dưới sông là của cải của trời đất, những ai đáng được hưởng sẽ nhận được. Nhìn những cái thuộc về nơi nó thuộc về cũng thấy hạnh phúc hơn nhiều nhìn những mặt nước sông hồ vắng lặng sự sống bởi ô nhiễm, bởi kích điện.

Việc trồng cây cũng vậy. Một cây con trồng xuống đất là một sự khởi đầu, đem theo một ước mơ, một hi vọng về ngày mai. Phải mất cả chục năm sau mới thấy được thành quả của việc trồng cây ngày hôm nay. Nhưng khi thấy một cái cây nhỏ xíu và yếu đuối ngày nào trở thành một một thân cây to lớn, tán vươn lên giữa nền trời xanh, hẳn người trồng cây cũng thấy tự hào.

Tôi còn nhớ rõ nhiều năm sau khi rời quê, quay lại trường cũ lũ bạn thường tập trung ở cái cây chung mà ngày xưa cả lớp đã trồng. Có người còn cố tìm trên thân cây xem còn có tên mình ngày xưa viết bằng mũi dao trên đó hay không.

Tôi đã đọc một phóng sự về một người đàn ông trồng những cây nhỏ đầu tiên trên vùng sỏi đá bạc màu, nơi người khác nói không cây gì sống nổi, và cần mẫn tưới từng gáo nước vào gốc cây năm này qua năm khác. Mười năm sau, từ vùng đất cằn cỗi rừng lên xanh ngát và đất đai trở nên màu mỡ. Như một phép màu. Người cha đã mất trước khi hưởng thành quả từ những tán xanh tốt kia, nhưng tôi nghĩ ông ấy sẽ rất vui. Trồng cây là để cho con cho cháu, cho tương lai.

Một cái cây không đơn giản chỉ là một cái cây. Khi một cái cây được trồng xuống, nó phải thích ứng với môi trường xung quanh để tồn tại và phát triển. Rễ cây đâm xuống đất để hút nước, chất dinh dưỡng nhưng cũng đồng thời làm cho đất trở nên tơi xốp hơn, có nhiều khoảng trống hơn cho không khí, cho vi sinh vật phát triển. Dần dà, phần đất quanh gốc cây trở thành một hệ sinh thái rất khác với trước khi có cây. Cây lớn lên che bóng nắng, tạo điều kiện cho những loại cây ưa bóng râm phát triển. Cây bị bứng đi rồi, coi như các cây ưa bóng khác cũng chết. Cây to là nơi trú ẩn, là nơi kiếm ăn, là nơi nghỉ ngơi của cơ số các loại động vật nhỏ khác như côn trùng, chim bướm… Mất cây, chúng cũng mất đi những tài sản nói trên.

Chỉ những người thiếu hiểu biết mới nghĩ ra trò trồng cây to, hay thậm chí kinh khủng hơn là trồng cây cổ thụ. Đó là hành động phá hoại chứ không phải xây dựng, là tư duy phá hủy chứ không phải kiến tạo.

Suy nghĩ quá dễ dãi trong trồng cây cũng dẫn dến dễ dãi trong chặt cây. Người ta đào một cây vài chục năm tuổi, cắt trụi lá cành và rễ của nó để trồng lại thấy đơn giản, thì việc chặt một hàng cây hàng trăm năm tuổi dọc những con phố cũng chẳng lăn tăn vướng bận gì.

Trồng cây cổ thụ là hành động phá hoại

GỬI RÁC THẢI THEO ĐOÀN TÀU

Ngày 21/11, mạng xã hội xuất hiện video dài hơn hai phút ghi cảnh một số người dân huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) mang các bao đựng rác treo lên thân của đoàn tàu hàng đang đậu trên đường ray.

Rác không tự dưng sinh ra và cũng không tự dưng mất đi. Nó chỉ chuyển từ nhà này sang nhà khác.

Đọc bản tin này mà chỉ trích dân thiếu ý thức thì cũng đúng. Nhưng bác nào về các vùng nông thôn rồi mới thấy cái khổ của người dân.

Sống ở thành phố thì sướng mấy cái dịch vụ công ích rồi. Điện chẳng bao giờ lo thiếu, mất điện khoảng 15 phút là chửi công ty điện đến 3-4 đời lên. Mà mất điện cũng chẳng sao, có thể ra quán cà phê ngồi, lê la các trung tâm thương mại để giải nhiệt.

Nước thì cứ mở vòi ra là có, chày ào ào đến mức mình nghĩ đúng là 3/4 thế giới này bao phủ là nước nên chẳng bao giờ có chuyện thiếu nước đâu.

Còn rác thì còn ít lo hơn. Mỗi nhà có vài ba thùng rác nho nhỏ ở chân bàn ăn, dưới bếp. Ăn gì thừa hay đồ bỏ đi thì liệng ngay vào đó. Ngày phân loại rác tại nguồn ở VN thì còn xa xôi lắm. Sau đó là gom các túi rác lại để ra trước cửa nhà vào buổi tối… và kỳ lạ quá… các túi rác cứ tự dưng biến mất vào sáng hôm sau. Bao nhiêu cái xấu, cái khó chịu biến mất như chưa từng xuất hiện.

Cuộc sống cứ thế trôi đi…

Còn ở nông thôn thì khác.

Vào mùa cao điểm thiếu điện, nông thôn sẽ bị hi sinh cắt điện để dành điện cho đô thị và các khu công nghiệp, cứ như người nông thôn là một tầng lớp khác không cần hưởng thụ tiện nghi hiện đại vậy.

Nước sạch thì đa số dân vẫn chưa có hoặc chưa có đúng nghĩa. Cái này cũng không đáng lo lắm vì nhiều đời nay ông bà ta có nước máy đâu mà vẫn khỏe rẻ. Nhưng mà nước giếng cũng đang ô nhiễm ghê lắm rồi. Ngày tôi còn bé, nhiều giếng nước trong làng trong vắt, múc gầu lên là uống trực tiếp ngay chẳng cần đun nấu gì. Vậy mà cách nay chục năm về quê đã thấy những giếng khơi ấy nước vẩn đục và không uống được nữa. Gia đình có giếng ngày xưa chia cho cả làng giờ phải đi xin nước từ nhà khác có bể to hứng nước mưa. Nước máy thì cũng bắt đầu có ở một số xã nhưng chất lượng thì dân nói thua nước mưa nhiều.

Quay lại vấn đề rác.

Cái này nan giải lắm vì nó mới vượt tầm hiểu biết của người dân.

Xưa ông bà ta đi chợ gói lá rau, con cá đều dùng lá chuối lá dong, mua gạo mua bắp toàn dùng thúng mủng đan bằng tre và mây. Lá dùng hết thì ném ra vườn nó tự phân hủy, thúng mủng giũ hoặc giặt sạch phơi khô mai dùng tiếp. Rác cứ thế mà biến mất đi, tự nhiên như cái lá cây ngoài vườn hay gốc rạ ngoài ruộng.

Thế rồi túi nilon xuất hiện, bao bì thực phẩm công nghiệp xuất hiện. Những cái này thì chịu, vi khuẩn cũng phải mất hàng trăm đến hàng ngàn năm mới phân hủy được. Nhưng nó tiện lợi đến nỗi không người dân nào không dùng được.

Vì vậy, rác sinh hoạt nguồn gốc từ dầu mỏ (nilon) chất đống khắp từ trong nhà, ra vườn và ra xóm. Bờ đê, đầu làng, giáp ranh giữa các làng xã giờ trở thành nơi tập kết rác. Rác cứ nằm đấy, chất đống dày lên qua ngày qua tháng. Dân cũng lo lắm vì bắt đầu có mùi hôi, có ruồi nhặng, nước bấn thấm xuống đất ngấm vào các giếng khơi một thời trong vắt.

Nhưng biết làm sao giờ? Người ta đã quen với cái tiện lợi thì rất khó từ bỏ túi nilon. Quay lại với lá dong lá chuối, với làn cói thúng tre cứ như là đi ngược chiều tiến bộ của xã hội, thấy lạc hậu sao sao đó. Nên cứ tặc lưỡi dùng đại đi. Rác là rác chung của cả làng chứ có phải riêng mình đâu.

Rồi khi đầu làng cũng không đủ chỗ chất rác nữa, người ta sẽ nghĩ ra cash “xuất khẩu rác” đi xa. Tự đánh xe rác sang làng bên cạnh coi chừng bị oánh cho sưng mỏ. Có cách nào tốt hơn là gửi cho đoàn tàu đem đi đâu thì đi, miễn là cách xa nhà mình, làng mình nhất có thể.

Nhưng các cụ ta nói tiếng bấc ném qua tiếng chì ném lại, rồi ăn miếng trả miếng. Rác là vấn đề chung của mọi làng xã VN chứ không riêng gì chuyện của một nhà hay một làng nào đó. Anh gửi rác đến nhà người ta thì có thể đến một ngày người ta gửi phân đến nhà anh thôi.

Vấn đề môi trường nông thôn, trong đó có rác thải sinh hoạt và rác thải từ hoạt động nông nghiệp (nhất là bao phân thuốc trừ sâu, trừ cỏ) là cực kỳ đáng báo động. Tuy nhiên, đến nay chẳng thấy chuyển biến gì mà còn trầm trọng hơn.

Nếu anh chị nào có ý định khởi nghiệp về nông thôn, xin hãy lưu ý đến vấn đề này. Khó khăn cũng là cơ hội.

NƯỚC ÉP NHIỆM MÀU

Loại nước ép này được các thầy thuốc Trung Hoa giới thiệu như một phương thức điều trị ung thư phổi và nhiều loại bệnh khác.
Bằng việc uống loại nước này hàng ngày trong vòng 3 tháng, bệnh nhân đã cải thiện tình trạng của căn bệnh ung thư quái ác này. Nhưng nước ép này không chỉ có tác dụng với ung thư phổi mà còn có tác dụng với hầu hết các loại ung thư khác nhờ khả năng ức chế hoạt động của các tế bào ung thư.

Chính vì vậy mà thức uống này trong tiếng anh được gọi là “Đồ uống nhiệm màu – Miracle drink” bởi vô số tác dụng mà nó đem lại cho sức khỏe con người.
Thật may mắn là để làm ra loại nước ép này không khó khăn gì. Chỉ cần ba nguyên liệu đơn giản là táo, cà rốt và củ dền cho vào máy ép là một phút sau bạn đã có loại nước uống nhiệm màu để thưởng thức.

Thử xem qua giá trị dinh dưỡng của các nguyên liệu chính nhé:
Cà rốt: Bạn có biết rằng ban đầu, người xưa đã trồng cà rốt để làm thuốc chứ không phải là thức ăn như bây giờ. Điều đó cho thấy cà rốt có rất nhiều tác dụng trong chữa bệnh.
Loại củ quen thuộc ngày nay khởi thủy từ khu vực mà nay là Afganistan 5.000 năm trước. Có một công thức mà người phương Tây hay nói để cho thấy giá trị dinh dưỡng của cà rốt là:
“Ăn hai củ cà rốt là đủ năng lượng cho bạn đi bộ 2 dặm” (Two carrots give you enough energy to walk two miles).
Táo: khỏi phải nói rồi nhé, “Mỗi ngày ăn một trái táo sẽ tránh phải đi gặp bác sĩ” (An apple a day keeps doctor away).
Củ dền: Những nghiên cứu về dinh dưỡng chỉ ra rằng củ dền chứa nhiều vitamin A, C, B, kali, sắt, magiê và đồng và cũng chứa các chất chống lão hóa.
Người Hy Lạp cổ trồng củ dền khoảng năm 300 TCN nhưng họ không sử dụng gốc rễ của cây và chỉ ăn lá, còn củ đưa vào đền thờ để cúng thần mặt trời. Hippocrates (người sáng lập nền y học hiện đại) đã sử dụng lá củ cải đường để làm lành vết thương. Trong Talmud (sách cổ của người Do Thái viết vào thế kỷ 4-5) khuyến cáo ăn củ cải đường để sống lâu hơn. Người La Mã cổ đại cũng dùng củ dền nhưng chủ yếu dùng cho mục đích chữa bệnh. Họ dùng nó như thuốc nhuận tràng hoặc chữa bệnh sốt.
Sử dụng thức uống nhiệm màu như thế nào?
  • Tốt nhất là uống vào buổi sáng khi chưa ăn gì, sau đó khoảng một giờ bạn có thể ăn bữa sáng như thường lệ. Nếu có điều kiện bạn có thể uống 2 lần một ngày và dùng được lâu dài.
  • Uống ngay sau khi ép sẽ giữ được gần như toàn bộ chất dinh dưỡng của rau quả tươi. Nếu muốn uống mát thì bạn nên cho rau củ vào tủ lạnh từ hôm trước.
Lưu ý:
  • Hãy lựa chọn các loại rau củ thực sự an toàn để ép nước vì chúng ta sẽ dùng trực tiếp sau khi ép.
  • Khuyến khích nên uống nước ép từ rau củ hữu cơ
  • Một số người ban đầu sẽ không thích mùi hương của củ dền hoặc cảm thấy đắng nên sử dụng ít một để quen dần và gọt vỏ trước khi ép nước.

Video pha chế

QUY LUẬT NÉM ĐÁ

Đúng quy luật thời kỳ gạch đá. Sau nhân vật chính bị ném thậm tệ, giờ một số khác quăng gạch đá vào một số người ném đá kia. Từ khaisilk đến hoa hậu đều vậy.

Tranh cãi thể hiện rất rõ trình độ và hiểu biết của con người ta. Thậm chí là cả những suy nghĩ thầm kín của họ nữa. Ai cũng dựa vào mớ kiến thức ít ỏi của cá nhân, cái nhìn thiên lệch của kinh nghiệm về cuộc sống, sự phán xét chủ quan của những thông tin bị nhồi sọ rồi khăng khăng mình đúng, chúng nó sai.

Tranh cãi trên cơ sở một luật chơi rõ ràng thì cũng khó như việc bắt xã hội hoạt động mà trong đó toàn là con người kinh tế.

Cho nên tốt nhất là tránh xa đám đông điên loạn. Còn nếu muốn cãi nhau thì phải chuẩn bị cho mình sức khỏe thật tốt. Quy luật để chiến thắng khi cãi nhau muôn đời vẫn vậy:

Cãi nhau dù đúng dù sai
Thằng nào sức dai là thằng đó thắng

ĐÁNH BẮT CÁ: HOẠT ĐỘNG SĂN BẮT TỰ NHIÊN CUỐI CÙNG TRÊN TRÁI ĐẤT

Từ thuở con người tiến hóa từ vượn, thủy hải sản đã đóng vai trò quan trọng trong chế độ dinh dưỡng và tiến hóa.

Delicious, healthy and sustainable: Little fish have it all.
Photo Credit: Credit: Tosa/ Shutterstock

Đến nay, hầu hết các môi trường săn bắt hái lượm hoang dã trên đất liền đã biến mất hoặc còn sót lại chút ít, đại dương và biển cả vẫn cung cấp nguồn protein cho hàng tỉ người.

Lượng hải sản mà con người lấy khỏi biển mỗi năm nhiều gấp hai lần trọng lượng toàn bộ số người trên Trái Đất. Biển cho con người cá hoàn toàn miễn phí, ko cần chăm sóc, không cần thức ăn, thuốc thú y, thuốc tăng trọng… Có loại thực phẩm nào rẻ và tốt hơn hải sản trên thế giới này?

Dense gatherings of giant animals were once the norm, not the exception. “Shifting baselines syndrome” explains how we grow blind to environmental degradation.
Photo Credit: Chase Dekker / Oceana

Đổi lại, đại dương được gì từ con người?

Đó là hàng ngàn tấn rác thải, hàng ngàn m3 dầu, hóa chất độc hại… đổ xuống biển mỗi năm.

Đó là những rạn san hô tuyệt đẹp, nơi sinh sống của những loài cá bị tàn phá.

Đó là những con tàu với thiết bị khai thác hiện đại vốn được dùng trong quân sự để săn đuổi tận cùng những loài cá lớn.

Đó là những mắt lưới nhỏ li ti vơ vét không chừa thứ gì từ đáy biển lên mặt nước, kể cả những con cá nhỏ chưa kịp lớn.

Chẳng mấy năm nữa biển sẽ không còn cá để mà khai thác.

Capelin beach themselves in Newfoundland, Canada. Credit: Florence-Joseph McGinn/ Shutterstock

Đại dương là nơi sự sống trên Trái Đất bắt đầu và là nơi nuôi dưỡng con người trên mặt đất cho đến tận ngày nay.

Mất đi nguồn lợi từ biển nhiều quốc gia và cộng đồng có thể khủng hoảng và biến mất.

Đó là lý do vì sao EU rút thẻ vàng cảnh cáo VN và nhiều nước khác vì khai thác cá theo kiểu tận diệt.

Vòng luẩn quẩn của GMO-Thuốc trừ cỏ

Trong canh tác nông nghiệp, năng suất mùa vụ chịu ảnh hưởng nặng nề bởi cỏ dại và sâu bệnh. Ước mơ có thể lai tạo ra các giống cây trồng có khả năng chống lại sâu bệnh thúc đẩy các nhà khoa học hàng trăm năm qua. Bằng công nghệ biến đổi gene, người ta có thể tạo ra các giống cây có đặc tính kháng lại một số loại sâu bệnh nhất định qua đó giảm việc sử dụng thuốc trừ sâu (ít nhất về lý thuyết).

Giải quyết vấn đề cỏ dại thì phức tạp hơn bởi cỏ không cạnh tranh kiểu thâm nhập vào cơ thể của cây trồng mà là cạnh tranh môi trường sống: lấy đất, dinh dưỡng, anh sáng của cây trồng. Vì vậy, thay vì tạo ra các gene kháng cỏ, các công ty nghiên cứu tạo ra giống cây trồng có gene kháng thuốc trừ cỏ.

Bình thường khi phun thuốc trừ cỏ sẽ giết cả cỏ dại lẫn cây trồng. Bằng cách biến đổi một gene đặc biệt nào đó trong cây trồng để chúng có thể tồn tại được với hàm lượng thuốc trừ cỏ thâm nhập vào cây trong khi cỏ thì chết. Những loại bắp và đầu nành biến đổi gene (GMO) đầu tiên xuất hiện từ những mục đích này. Người nông dân thay vì chỉ phun thuốc trừ cỏ trước khi gieo trồng nay có thể phun ngay cả khi cây trồng đang phát triển khi thấy cỏ xuất hiện quá mức. Một vụ có thể phun thuốc trừ cỏ nhiều lần.

Có hàng ngàn công thức làm thuốc trừ cỏ khác nhau và một gene không thể giúp cây thích nghi được với tất cả. Các công ty chỉ tập trung tạo ra các loại cây trồng chỉ chống chịu với một vài loại thuốc trừ cỏ nhất định, và đó là các chất trừ cỏ do chính họ sản xuất.

Cùng với sự độc quyền trong sản xuất hạt giống GMO, các công ty hạt giống sẽ bán kiểu “bia kèm mồi” tức là mua hạt giống kèm theo thuốc diệt cỏ của họ (không nhất thiết nhưng thường là mua hạt giống và thuốc của một công ty sẽ có hiệu quả cao hơn). Một mũi tên trúng hai đích, chỉ có hạt giống GMO mới chống được thuốc trừ cỏ, và chỉ thuốc trừ cỏ của công ty mới thích ứng tốt nhất cho hạt giống, các công ty này chiếm lĩnh cả thị trường hạt giống lẫn thuốc trừ cỏ trên thế giới.

Vấn đề ở chỗ, sinh vật luôn tiến hóa với tác động bất lợi của môi trường. Cây cỏ không buông tay chịu chết trước thuốc trừ cỏ. Chúng tiến hóa dần qua mỗi đợt càn quét của hóa chất, thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn. Chúng kháng thuốc trừ cỏ để tạo ra một loại siêu cỏ mới mà thuốc không diệt được. Sẽ là thảm họa nếu như các loại siêu cỏ này phát tán ra môi trường xung quanh sẽ gây thiệt hại tới nông nghiệp như thế nào.

Để đối phó, người nông dân sẽ phải phun nhiều thuốc trừ cỏ hơn, các công ty lại nghiên cứu ra các hóa chất trừ cỏ độc hại hơn để tiêu diệt các loại cỏ kháng thuốc. Rồi đến lượt mình, cây cỏi lại tiến hóa để chống chịu với hóa chất mới. Một vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp diễn mà phần thắng không chắc thuộc về con người. Các công ty sản xuất hạt giống và hóa chất hưởng lợi còn nông dân, thực phẩm và môi trường bị thiệt hại.

Tờ The New York Times mới đây đăng tải một bài viết về sự chia rẽ của nông dân trước loại thuốc trừ có dicamba của Monsanto. Nhiều nông dân không sử dụng loại hóa chất này bị thiệt hại bởi hàng xóm của họ dùng. Hóa chất trừ cỏ phát tán trong không khí làm hại mùa màng của những cánh đồng bên cạnh trong khi những tranh cãi về rủi ro của chất trừ cỏ vẫn còn chưa ngã ngũ.

Đại họa của con heo

Năm trước thì heo bị tẩy chay, cả trăm con heo bị tiêu hủy vì phát hiện dư lượng chất tạo nạc cấm trong nước đái của chúng. Mà có phải heo nó ăn chất cấm đâu, người ta bỏ vào thức ăn bắt nó ăn đấy chứ. Xong rồi tiêu hủy con heo. Đời bất công quá!

Đầu năm nay giá heo giảm thê thảm, có lúc dưới 20.000 đồng/kg. Có phải heo muốn đẻ là đẻ đâu. Chăn nuôi bây giờ người ta bắt con heo cái nó đẻ lúc nào là nó đẻ lúc ấy mà chẳng biết mùi con heo đực như thế nào. Giá giảm là do người ta bắt heo nái đẻ nhiều, Trung Quốc ngưng mua chứ có phải do heo đâu. Con heo có lúc được cưng chiều như chó cảnh thì bị ghẻ lạnh như chó chết. Đời heo đúng là có lúc lên voi lúc xuống chó.

Giá heo hồi phục chưa bao lâu thì xảy ra vụ tiêm thuốc an thần cho heo. Một trung tâm giết mổ tới 5.000-6.000 con heo/đêm (chiếm 50% heo bán ra tại TP.HCM) bị đóng cửa. Gần 4.000 con heo trong vụ tiêm thuốc an thần phải đem đi tiêu hủy. Đành rằng an toàn thực phẩm với sức khỏe con người là trên hết, nhưng cũng phải truy đúng người đúng tội trong vụ việc này.

Khi heo ra khỏi trang trại phải đeo vòng truy xuất nguồn gốc, có dấu thú y cho xuất trại, có dấu thú y địa phương cho xuất tỉnh, có dấu thú y TP.HCM cho vào lò mổ và có dấu thú y TP.HCM cho đem miếng thịt ra khỏi lò mổ, lại được kiểm soát bằng vòng truy xuất… Chặt đến như vậy thì thế quái nào mà người ta vẫn tiêm thuốc an thần, vẫn bơm nước vào heo cho tăng trọng trước khi giết mổ tràn lan đến thế?

Lẽ ra trách nhiệm chính phải thuộc về thương lái là chủ mưu tiêm thuốc, là trách nhiệm của thú y túc trực ở lò mổ, về ban quản lý an toàn thực phẩm, về sở công thương nơi truy xuất nguồn gốc là chính chứ sao lại đổ hết lên đầu chủ lò mổ nhỉ?

Nghĩ mãi mà không ra… hay là do ăn phải thịt heo có thuốc an thần rồi?

American Made – Thêm một bom tấn nữa của Tom Cruise trong mùa hè này. Nhưng hơi thất vọng.

Poster phim

Diễn xuất của Tom thì không có gì phải phàn nàn. Nhưng đây là một bộ phim được dựng từ một câu chuyện có thật (hay ít ra là như vậy) nên có rất ít cảnh hành động hoành tráng mãn nhãn.

Vai của Tom là một phi công biến chất có nhiệm vụ vận chuyển vũ khí từ Mỹ cho các nhóm phiến quân ở Trung Mỹ để chống lại các chính quyền theo phe cộng sản tại đây hồi những năm 70-80 của thế kỷ trước. Vì vậy phim cũng không có những pha hành động mạo hiểm mang tính giải trí cho khán giả.

Scroll To Top