TRỒNG CÂY CỔ THỤ LÀ HÀNH ĐỘNG PHÁ HOẠI!

Có hai hoạt động tôi rất tâm đắc trong dịp Tết đến xuân về. Một là tục thả cá chép xuống ao, xuống sông để tiễn ông Táo lên trời và hai là Tết trồng cây. Bỏ qua vấn đề tâm linh thì việc thả cá chép là một hành động rất đẹp với tự nhiên. Đáng tiếc là thay vì phát triển theo hướng tốt đẹp như vậy, người ta lại làm cho qua chuyện. Người ta ném cả bịch cá chép xuống ao hồ; ném cá từ trên cầu cao hàng chục mét, ném cá xuống những ào từ nước đọng mà chắc chắn chúng sẽ chết sau vài giờ được thả.

Thả cá xuống sông, hồ, ao, suối như một hình thức phóng sinh, một việc làm tái tạo nguồn lợi thủy sản. Có thể mở rộng tục thả cả chép ngày 23 tháng Chạp ra thành ngày hội thả cá về sông. Mỗi người, mỗi nhà, mỗi làng, mỗi xã cùng nhau thả ít nhất một con cá, tôm đủ loại xuống sông hồ vào ngày đó, sông hồ hẳn sẽ nhộn nhịp và đông vui hơn. Vài tháng sau đó, có thể chúng ta tình cờ thấy một con cá quẫy nước trong nắng trưa, một con chim bói cá chao xuống mặt nước bắt được con cá nhỏ, hay một ngư phủ tươi cười với mẻ lưới nặng hơn sau ngày dài vất vả. Cá dưới sông là của cải của trời đất, những ai đáng được hưởng sẽ nhận được. Nhìn những cái thuộc về nơi nó thuộc về cũng thấy hạnh phúc hơn nhiều nhìn những mặt nước sông hồ vắng lặng sự sống bởi ô nhiễm, bởi kích điện.

Việc trồng cây cũng vậy. Một cây con trồng xuống đất là một sự khởi đầu, đem theo một ước mơ, một hi vọng về ngày mai. Phải mất cả chục năm sau mới thấy được thành quả của việc trồng cây ngày hôm nay. Nhưng khi thấy một cái cây nhỏ xíu và yếu đuối ngày nào trở thành một một thân cây to lớn, tán vươn lên giữa nền trời xanh, hẳn người trồng cây cũng thấy tự hào.

Tôi còn nhớ rõ nhiều năm sau khi rời quê, quay lại trường cũ lũ bạn thường tập trung ở cái cây chung mà ngày xưa cả lớp đã trồng. Có người còn cố tìm trên thân cây xem còn có tên mình ngày xưa viết bằng mũi dao trên đó hay không.

Tôi đã đọc một phóng sự về một người đàn ông trồng những cây nhỏ đầu tiên trên vùng sỏi đá bạc màu, nơi người khác nói không cây gì sống nổi, và cần mẫn tưới từng gáo nước vào gốc cây năm này qua năm khác. Mười năm sau, từ vùng đất cằn cỗi rừng lên xanh ngát và đất đai trở nên màu mỡ. Như một phép màu. Người cha đã mất trước khi hưởng thành quả từ những tán xanh tốt kia, nhưng tôi nghĩ ông ấy sẽ rất vui. Trồng cây là để cho con cho cháu, cho tương lai.

Một cái cây không đơn giản chỉ là một cái cây. Khi một cái cây được trồng xuống, nó phải thích ứng với môi trường xung quanh để tồn tại và phát triển. Rễ cây đâm xuống đất để hút nước, chất dinh dưỡng nhưng cũng đồng thời làm cho đất trở nên tơi xốp hơn, có nhiều khoảng trống hơn cho không khí, cho vi sinh vật phát triển. Dần dà, phần đất quanh gốc cây trở thành một hệ sinh thái rất khác với trước khi có cây. Cây lớn lên che bóng nắng, tạo điều kiện cho những loại cây ưa bóng râm phát triển. Cây bị bứng đi rồi, coi như các cây ưa bóng khác cũng chết. Cây to là nơi trú ẩn, là nơi kiếm ăn, là nơi nghỉ ngơi của cơ số các loại động vật nhỏ khác như côn trùng, chim bướm… Mất cây, chúng cũng mất đi những tài sản nói trên.

Chỉ những người thiếu hiểu biết mới nghĩ ra trò trồng cây to, hay thậm chí kinh khủng hơn là trồng cây cổ thụ. Đó là hành động phá hoại chứ không phải xây dựng, là tư duy phá hủy chứ không phải kiến tạo.

Suy nghĩ quá dễ dãi trong trồng cây cũng dẫn dến dễ dãi trong chặt cây. Người ta đào một cây vài chục năm tuổi, cắt trụi lá cành và rễ của nó để trồng lại thấy đơn giản, thì việc chặt một hàng cây hàng trăm năm tuổi dọc những con phố cũng chẳng lăn tăn vướng bận gì.

Trồng cây cổ thụ là hành động phá hoại

ĐÁNH BẮT CÁ: HOẠT ĐỘNG SĂN BẮT TỰ NHIÊN CUỐI CÙNG TRÊN TRÁI ĐẤT

Từ thuở con người tiến hóa từ vượn, thủy hải sản đã đóng vai trò quan trọng trong chế độ dinh dưỡng và tiến hóa.

Delicious, healthy and sustainable: Little fish have it all.
Photo Credit: Credit: Tosa/ Shutterstock

Đến nay, hầu hết các môi trường săn bắt hái lượm hoang dã trên đất liền đã biến mất hoặc còn sót lại chút ít, đại dương và biển cả vẫn cung cấp nguồn protein cho hàng tỉ người.

Lượng hải sản mà con người lấy khỏi biển mỗi năm nhiều gấp hai lần trọng lượng toàn bộ số người trên Trái Đất. Biển cho con người cá hoàn toàn miễn phí, ko cần chăm sóc, không cần thức ăn, thuốc thú y, thuốc tăng trọng… Có loại thực phẩm nào rẻ và tốt hơn hải sản trên thế giới này?

Dense gatherings of giant animals were once the norm, not the exception. “Shifting baselines syndrome” explains how we grow blind to environmental degradation.
Photo Credit: Chase Dekker / Oceana

Đổi lại, đại dương được gì từ con người?

Đó là hàng ngàn tấn rác thải, hàng ngàn m3 dầu, hóa chất độc hại… đổ xuống biển mỗi năm.

Đó là những rạn san hô tuyệt đẹp, nơi sinh sống của những loài cá bị tàn phá.

Đó là những con tàu với thiết bị khai thác hiện đại vốn được dùng trong quân sự để săn đuổi tận cùng những loài cá lớn.

Đó là những mắt lưới nhỏ li ti vơ vét không chừa thứ gì từ đáy biển lên mặt nước, kể cả những con cá nhỏ chưa kịp lớn.

Chẳng mấy năm nữa biển sẽ không còn cá để mà khai thác.

Capelin beach themselves in Newfoundland, Canada. Credit: Florence-Joseph McGinn/ Shutterstock

Đại dương là nơi sự sống trên Trái Đất bắt đầu và là nơi nuôi dưỡng con người trên mặt đất cho đến tận ngày nay.

Mất đi nguồn lợi từ biển nhiều quốc gia và cộng đồng có thể khủng hoảng và biến mất.

Đó là lý do vì sao EU rút thẻ vàng cảnh cáo VN và nhiều nước khác vì khai thác cá theo kiểu tận diệt.

Ba ơi con thích trời mưa!

Ngày chủ nhật Bình Minh được nghỉ học. Con ngồi trên ghế sofa và nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia trời đang mưa. Hầu như ngày nào trời cũng mưa trong suốt mùa mưa ở miền Nam. Miền Bắc, nơi mà ba mẹ sinh ra không như vậy. Ngoài Bắc có bốn mùa Xuân-Hạ-Thu-Đông và mưa thường tập trung vào mùa hè.
Sân nhà mình ướt đẫm, những bong bóng nước thoáng xuất hiện rồi lại vỡ tan do những hạt mưa rơi trúng. Xa hơn bên kia đường Nguyễn Đình Chiểu, những tán cây trong lãnh sự quán Ấn Độ đã bị nhân viên của công ty cây xanh cắt trụi theo cách mà họ gọi là “tỉa cành” trong mùa mưa bão.
Ba không biết những người ở lãnh sự quán Ấn Độ có buồn vì những cây bị trụi lá không, hay họ còn đang vui mừng vì ít ra sau mấy ngàn năm Ấn Độ giáo và Phật giáo ảnh hưởng đến văn hóa của nước ta, đến nay thì văn hóa Ấn Độ mới bắt đầu xâm chiếm. Với thời lượng như hiện tại, phải mất mấy năm nữa thì bộ phim Cô dâu 8 tuổi mới kết thúc. Bộ phim mà bà ngoại con xem mỗi tối và sau khi ngồi cùng với bà con đã đặt lại tên phim là phim “Cô khóc”. Ba phải công nhận là tên này chuẩn luôn Biểu tượng cảm xúc smile
-Ba ơi con thích trời mưa!
Câu nói của con làm ba thật bất ngờ. Một em bé hơn 3 tuổi lại có thể thích trời mưa ư? Chắc là con giống mẹ con: thích trời mưa theo một cách rất hay là ngồi trong nhà, tay cầm một tách trà bạc hà nóng thơm và nhìn trời mưa thật to ngoài cửa sổ. Hoặc là con thích trời mưa vì nghĩ do trời mưa mà con được nghỉ chứ không phải đó là ngày chủ nhật. (Mặc dù ba nghĩ mưa là một lý do rất hợp lý để nghỉ học).
Vì sao trời lại mưa? Ba chưa thấy câu hỏi này của con trong số 10 vạn câu hỏi vì sao mà con đang “tra tấn” mọi người hàng ngày.
Vòng tuần hoàn của nước
Trái Đất mà chúng ta đang sinh sống được bao phủ bởi 3/4 là nước. Đó là các đại dương, hồ đầm, sông suối. Băng tuyến ở hai cực và trên các đỉnh núi cao cũng là nước.
Khi trời nóng, nước bốc hơi mà nhiều khi mắt chúng ta không nhận ra. Hơi nước bay lên cao và chúng kết bạn với nhau. Những hạt hơi nước nắm lấy tay nhau và mỗi lúc một nhiều hơn. Càng gặp nhau nhiều, chúng càng trở lên lớn hơn và nặng hơn và hình thành những đám mây mà con thấy trên bầu trời.
Mây cứ bay lên cao mãi rồi gặp không khí lạnh (con biết không, càng lên cao thì nhiệt độ càng giảm). Không khí lạnh làm các hạt hơi nước ngưng tụ lại, chúng trở nên quá nặng để bay lượn trên bầu trời. Thế là chúng rơi xuống mặt đất dưới dạng những hạt mưa trong suốt.
Con có thấy hạt nước đã đi được một vòng tròn không? Bắt đầu từ nước dưới mặt đất bốc hơi, chúng bay lên cao và làm bạn với nhau, rồi chúng thành mưa và rơi xuống mặt đất. Nước lại chảy ra sông hồ và đại dương và bắt đầu một chu trình mới.
Mưa rất quan trọng. Những hạt mưa mát lạnh sẽ tưới lên những cánh đồng khô hạn để những hạt giống nảy mầm thành cây non. Nhưng cây lúa uống nước mưa và lớn lên, trổ đòng, đậu hạt để cho người nông dân những hạt gạo trắng thơm. Những hạt cơm mà cả bà và ba mẹ đang dùng mọi cách từ năn nỉ đến dọa nạt để con ăn hàng ngày. Ở những vùng quê như nơi ba sinh ra, người dân còn xây những cái bể lớn để hứng nước mưa dùng để sinh hoạt cả năm. Mỗi khi trời mưa, bà nội con lại đem những thau chậu to ra đánh rửa sạch rồi đặt dưới các mái hiện để hứng nước mưa. Còn khi đó ba con nhỏ, ba chạy ra ngoài trời tắm mưa cùng bạn bè.
Ba không nhớ nữa, nhưng chắc hẳn hồi bé như
con, ba cũng nói với ông nội rằng:
-Bố ơi, con thích trời mưa!

Mẹ vắng nhà ngày bão

Con yêu,

Vậy là mẹ đã đi châu Âu được gần một tháng rồi, cả hai ba con mình đều nhớ mẹ. Hai người đàn ông có hai cách nhớ khác nhau. Mỗi khi ai ai hỏi con mẹ đâu, con đều trả lời “Thảo đi làm mua sữa”. Vậy mà lát sau con lại hỏi ba “Thảo đâu rồi?”. Còn khi ba hỏi con “Mẹ Thảo đâu?”, con chỉ vào ngực ba nói “Mẹ đây này!”. Ai dạy con điều đó, hay con tự nghĩ ra. Đúng rồi, mẹ ở trong tim ba đấy!

Bài thơ này ngày còn đi học ba rất thích. Bây giờ hình như người ta đã bỏ đi rồi. Ba cũng quên mất đã từng yêu thích bài thơ này.

Nhưng khi mẹ đi vắng, con bỗng dưng mong manh hơn, ba bỗng dưng chông chênh hơn, bài thơ này lại quay về trong tâm trí ba.

Ba không muốn đưa lên trang này của con sớm, vì sợ mẹ nhớ nhà mà khóc nhè. Nay mẹ đã hoàn thành xong khóa học và trên đường về với ba con mình rồi, ba đưa lên đây cho con đọc (chính xác là ba sẽ đọc con nghe).

Để mẹ biết hai ba con mình yêu và nhớ mẹ nhiều.

Mẹ Vắng Nhà Ngày Bão
Tác giả: Đặng Hiển 
Mấy ngày mẹ về quê
Là mấy ngày bão nổi
Con đường mẹ đi về
Cơn mưa dài chặn lối.
Hai chiếc giường ướt một
Ba bố con nằm chung
Vẫn thấy trống phía trong
Nằm ấm mà thao thức.
Nghĩ giờ này ở quê
Mẹ cũng không ngủ được
Thương bố con vụng về
Củi mùn thì lại ướt.
Nhưng chị vẫn hái lá
Cho thỏ mẹ, thỏ con
Em thì chăm đàn ngan
Sáng lại chiều no bữa
Bố đội nón đi chợ
Mua cá về nấu chua…
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại.
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.

Những con tê giác tội nghiệp!

Bình Minh yêu của ba,

Sáng nay ba dự một buổi nói chuyện về tình trạng buôn bán sừng tê giác tại VN. Toàn chuyện buồn thôi con ạ. Những lỗi lầm của người lớn sẽ để lại hậu quả là khi các con lớn lên có thể sẽ không còn nhìn thấy những con tê giác ngoài đời thực nữa.

Hôm nay, ba sẽ kể con nghe về loài vật to lớn này nhé. Ba mong con và các bạn của con sẽ hiểu hơn và yêu quý hơn những chú tê giác đáng yêu và các loài động vật khác nữa.

Tê giác là loài vật sống trên đất liền lớn thứ hai thế giới, con tê giác lớn có thể nặng tới 3,5 tấn, nặng như một cái ô tô vậy đó! Thế còn con vật nào lớn thứ nhất nhỉ? À, đó chính là các chú voi. Nhà mình cũng có một chú voi con bằng bông mà hồi ba đi Thái Lan mua về cho con đấy (khi ba mua thì con vẫn còn nằm trong bụng mẹ Thảo).

Tê giác lớn là vậy nhưng không hay bắt nạt các loài vật nhỏ khác đâu, vì chúng là loài vật ăn cỏ và lá cây mà.

Tê giác có lớp da thật là dày và có nhiều màu, có con màu trắng, có con màu đen. Đặc điểm nổi bật nhất của tê giác là chúng có sừng phía trên mũi. Một số tê giác có một sừng, một số khác lại có hai sừng. Những chiếc sừng này là vũ khí lợi hại giúp tê giác có thể chiến đấu chống lại kẻ thù.

Dù có thân hình to lớn nhưng tê giác lại là một trong những loài động vật chạy thật là nhanh. Chúng có thể đạt tới vận tốc 50-60km/giờ trong khi xe máy ba đi thì chạy tới tốc độ đó là chóng hết cả mặt rồi.

Những bé tê giác thật là “lì” khi nằm trong bụng mẹ tới 15-16 tháng mới chui ra ngoài đấy, trong khi Bình Minh và các bạn chỉ ở trong bụng mẹ có 9 tháng 10 ngày thôi. Nhưng khi ra đời rồi thì các bạn tê giác con rất tự lập nhé. Các bạn ấy chỉ ở bên tê giác mẹ có 3 năm rồi ra ở riêng. Nếu mà Bình Minh và các bạn cũng đòi ra ở riêng sớm như vậy thì ba mẹ sẽ buồn và nhớ mà ốm mất thôi!

Còn điều này thật là thú vị về các chú tê giác này: chúng được gọi là những chiến sĩ cứu hỏa của rừng xanh đấy. Con có biết vì sao không? Bởi vì khi nhìn thấy các đám cháy, các loài vật khác thì bỏ chạy còn tê giác lại xông tới để dập tắt đám cháy. Những chú tê giác thật là dũng cảm phải không con?

Vậy mà nhiều người đang ngày đêm tìm cách giết hại tê giác đấy con à. Nhiều người có niềm tin vô lý rằng sừng tê giác chữa được nhiều bệnh khác nhau nên họ mua sừng tê giác từ những kẻ săn trộm, những kẻ giết tê giác. Chính vì vậy mà trên toàn thế giới hiện nay chỉ còn khoảng 25.000 con tê giác mà thôi. Ngày trước Việt Nam mình cũng có tê giác sinh sống. Nhưng mà những kẻ săn trộm đã giết hết tê giác để lấy sừng mất rồi! Nếu không có cách gì ngăn chặn việc tiêu thụ sừng tê giác, thì chỉ sáu năm nữa thôi toàn bộ tê giác ngoài tự nhiên sẽ bị giết chết!

Thật là tiếc nếu các con lớn lên mà không có cơ hội được nhìn thấy những chú tê giác ngoài tự nhiên!

Mặt trời

Con yêu, hôm nay ba sẽ kể cho con nghe về Mặt Trời nhé.

Mỗi buổi sáng hai ba con mình đi học, con thường thích thú khi thấy bóng mình trên mặt đất. Con chạy đuổi theo, con giơ tay vẫy và cười vang. Nhờ có ánh sáng mặt trời mà mới có bóng của ba, bóng của con, bóng của ngôi nhà và bóng của những cây xanh bên đường.

Như ba đã kể con hôm trước, vũ trụ có hàng trăm tỉ thiên hà, mỗi thiên hà lại có hàng trăm tỉ ngôi sao. Ngôi sao gần chúng ta nhất có tên gọi là Mặt Trời, còn thiên hà của chúng ta có tên gọi là Ngân Hà.

Mặt Trời ở cách chúng ta rất xa và không ngưng cháy. Nhiệt độ ở bề mặt mặt trời lên đến 4.500 độ C, nóng hơn rất nhiều ly sữa mà con nhăn mặt mỗi khi ba pha hơi nhiều nước sôi. Con hãy tưởng tượng mặt trời như một ngọn nến khổng lồ đang cháy, nó tạo ra ánh sáng và hơi nóng ra xung quanh. Khi con thắp một ngọn nến, ánh sáng tỏa ra khắp phòng ngay lập tức nhưng phải mất 8 phút thì ánh sáng từ mặt trời mới truyền được đến trái đất, vì như ba đã nói, mặt trời ở cách chúng ta rất xa. Nhờ có ánh sáng và hơi ấm của mặt trời mà mới có sự sống trên trái đất, mới có ba, có mẹ, có bà ngoại, có cô giáo và các bạn bè con cũng như có cây xanh đầu ngõ, có con chó nhà ông hàng xóm và thức ăn của con ăn hàng ngày. Mặt trời quan trọng lắm!

Vì mặt trời rất nóng và sáng, con đừng bao giờ nhìn thẳng vào mặt trời nhé, ánh sáng mặt trời có thể làm đau mắt con. Khi đi ra đường, con hãy đem theo đôi kính mát như mẹ Thảo. Đeo kính mát sẽ làm mắt con thoải mái khi trời nắng gắt. Còn nếu muốn quan sát mặt trời, con hãy chọn thời điểm bắt đầu ngày mới, khi mặt trời mới ngủ dậy hoặc cuối ngày, khi mặt trời sắp đi ngủ.

Bình Minh xuất hiện và một ngày mới lại bắt đầu!

Con có biết khi mặt trời mới ngủ dậy và một ngày mới bắt đầu gọi là gì không? Đó là tên con đấy: Bình Minh! Bởi vì con cũng như là tia nắng sớm ấm áp đối với cuộc đời của ba mẹ vậy. Còn khi mặt trời sắp đi ngủ, người ta gọi là Hoàng Hôn.

PS: Hôm nay bệnh suyễn của con lại tái phát rồi. Đi bác sĩ về con lại phải uống thuốc, xịt thuốc mấy ngày. Hi vọng đêm nay con sẽ đỡ ho. Ngày mai thì bình minh của ba con mình sẽ về đến nhà 🙂

Những vì sao và Vũ trụ

Con yêu,

Hôm nay ba sẽ kể con nghe về vụ trụ, một khái niệm mà con rất lạ, ba cũng thấy rất lạ nữa, chứa đựng mọi thứ mà chúng ta đã biết và cả những gì ta chưa biết nữa.

Sau mỗi ngày ở trường mẫu giáo con lại trở về giá, nơi có ba, có mẹ, có bà ngoại đang đợi con. Nhà của chúng ta cùng nhiều ngôi nhà khác như nhà bà Lương, tổ trưởng khu phố, nhà cô Ngân, bán hàng thời trang đầu ngõ, hay cửa hàng thực phẩm hữu cơ Organica mà mẹ con quản lý hàng ngày ở trong thành phố có tên gọi là Hồ Chí Minh (mà sau này ba sẽ viết về tên gọi đặc biệt này cho con nghe). Thành phố Hồ Chí Minh là thành phố lớn nhất Việt Nam, là đất nước mà ba con mình đang sống. To hơn nữa, đất nước của chúng ta chỉ là một trong hơn hai trăm quốc gia khác sinh sống trên hành tinh này, hành tinh Trái Đất.

Con có thể đã tưởng tượng ra trái đất to lớn biết chừng nào rồi phải không? Vậy mà trái đất của chúng ta chỉ là một hạt bụi giữa vũ trụ bao la. Con hãy tưởng tượng khi đi dạo trên bãi biển Phan Thiết mà tết vừa rồi cả gia đình mình cùng đi. Cát ở đó nhiều vô kể phải không con? Trái Đất của chúng ta chỉ như một hạt cát trong vũ trụ có nhiều trái đất khác như bãi biển vậy. Nhiều lắm, ba không thể đếm được đâu.

Các nhà thiên văn học chia vũ trụ ra thành 100 tỉ thiên hà, mỗi thiên hà có 100 tỉ ngôi sao. Ái chà, một trăm tỉ là lớn lắm đấy, chúng ta chỉ là một trong 100 tỉ ngôi sao trong một thiên hà thôi đấy. Nhưng ngôi sao là gì? Ba sẽ có dịp nói cho con điều này sau. Nhưng con có nhớ những đếm trăng sáng ba bế con ra đường Nguyễn Đình Chiểu chỉ con nhìn lên nóc của khách sạn Novotel gần nha không. Bên cạnh ông trăng tròn như cái đĩa ấy có nhiều đốm sáng khác nhỏ hơn, có thể con không để ý, đó là các ngôi sao đó con à.

Vũ trụ rất giống con đấy, con của ba. Vũ trụ cũng bắt đầu từ một chấm nhỏ cách đây 13,7 tỉ năm (một con số lớn kinh khủng mà chúng ta không đếm nổi, chỉ biết là 13,7 tỉ năm mà thôi). Cái chấm nhỏ đó nở to dần theo thơi gian như con bắt đầu tư một chấm nhỏ trong bụng mẹ Thảo và cứ lớn dần đến 9 tháng 10 ngày là con chui ra khỏi bụng mẹ ấy. Giờ thì con và vũ trụ cũng giống nhau nữa, cả hai vẫn tiếp tục lớn lên.

Chúng ta sẽ tiếp tục khám phá vũ trụ trong thời gian tới như ba mẹ vẫn dõi theo những ngày tháng con trưởng thành.

Vì vậy, hôm nay chúng ta dừng câu chuyện vũ trụ tại đây nhé. Lần tới ba sẽ kể cho con nghe về Mặt Trời, ngôi sao lớn gần chúng ta nhất. Con có nhớ cái bóng trên đường mà con thường hét lên để đuổi theo khi ba bế con đi học không? Nhờ Mặt Trời đấy, thật thú vị phải không con?

Câu chuyện bộ não

Ngày 18-8-2014.

Con yêu,

Con có biết bộ não của loài người chúng ta thực sự là một công trình vĩ đại. Nhưng chúng ta mới sử dụng được 10% những gì mà bộ não có thể làm. Nhưng chỉ với 10% ấy, con người đã biến đổi toàn bộ cuộc sống, toàn bộ xã hội và toàn bộ thế giới như con đang thấy ngày nay. Nếu biết cách thúc đẩy bộ não mình làm việc hơn nữa, con người sẽ còn tạo ra những khả năng phi thường. Đó là việc mà thế hệ những người đi trước đang cố tìm kiếm để trao lại cho các con.

Nhưng loài người không phải là loài sinh vật sử dụng công suất não lớn nhất trái đât mà là cá heo. Loài cá heo thân thiện và thông minh sử dụng đến 20% công suất của bộ não nên chúng có khả năng định vị băng sóng siêu âm. Nhờ khả năng này chúng dễ dàng phát hiện và truy đuổi con mồi dưới nước hay chạy trốn kẻ thù.

Scroll To Top