SỮA VÀ SỮA HỌC ĐƯỜNG

Nếu để ý thì cách đây khoảng 4-5 năm, cách quảng cáo của các hãng sữa đã có thay đổi đáng kể. Khi con tôi mới ra đời, trên TV tràn ngập quảng cáo sữa với đủ các thông điệp đưa sữa lên thành một loại thức ăn thần thánh. Nghĩa là sữa có thể biến một em bé còi cọc, ốm yếu thành cao lớn, biến một em bé chậm chạp, khép mình thành nhanh nhẹn, hòa đồng, biến một em bé từ bình thường thành thần đồng với chỉ số IQ cao vút.

Đúng là những thứ khát khao và ước ao của các bậc cha mẹ. Dù hoàn cảnh gia đình thế nào, xuất thân ra sao, ai cũng muốn mình trở thành cha mẹ của một thiên tài. Và nhất là với giá sữa cũng không quá đắt so với thu nhập nữa, sữa đương nhiên là lựa chọn không thể thiếu và không có nó cho con, hẳn là các bậc cha mẹ sẽ vô cùng áy nay.

Sau đó, phong trào cho bé bú mẹ và hàng loạt thông tin độc hại về sữa, về ngành công nghiệp sữa đã tạo ra một phong trào chống sữa bò mạnh mẽ. Tất nhiên, những thông tin như thế có đúng, có sai, có cái cần thêm nghiên cứu… nhưng người ta đang dần đi đến một quan niệm rằng sữa bò chẳng phải là thuốc tiên có thể xử lý tất cả mọi việc cho con và những ước mơ của cha mẹ.

Thông điệp quảng cáo sữa cũng dần bỏ đi những cụm từ đưa trẻ trở siêu nhân nữa mà thay vào đó là những thứ đơn giản và gần gũi với cuộc sống hơn. Sữa trở thành một chất bổ sung cho dinh dưỡng hàng ngày, và nhiều quảng cáo còn chỉ nhấn mạnh vào các chất cho thêm vào sữa chứ không phải bản thân sữa nữa. Gần nhất là những thông điệp về nguồn gốc sữa trong lành, sạch sẽ không kháng sinh, hormone, bảo quản… trong sữa hữu cơ.

Từ thức uống thần thánh, sữa bò trở về thành một loại thực phẩm khá bình thường như thịt, cá, rau, đậu… Và quả thực, bây giờ từ thành thị về nông thôn, người ta có thể dễ dàng mua được một hộp sữa bò hơn là một túi rau xà lách hay một trái bơ.

Nhưng do ảnh hưởng của những năm thiếu thốn và các thông điệp mạnh mẽ trước đó, các bậc cha mẹ vẫn coi sữa là một thực phẩm “đẳng cấp” cao hơn so với các thực phẩm khác.

Nếu sữa bò chỉ là một loại thực phẩm thông thường, một loại thực phẩm bổ sung thế thì cần gì đến chương trình sữa học đường nữa?

Thật vô lý khi bắt các cháu bé phải uống một loại sữa ở trường khi có cháu không cần. Có thể ở nhà học sinh đã được uống nhiều sữa rồi, và nhiều bậc cha mẹ có nhiều tiền cho con uống sữa tốt hơn loại sữa chương trình trợ giá. Họ không muốn con họ gặp rủi ro hay nguy cơ gì với những loại sữa ấy.

Có nhiều học sinh không uống được sữa bò, thay vào đó các bé uống sữa hạt. Đó là lựa chọn cá nhân, không thể ép các bé uống sữa bò thay cho sữa hạt ở trường được.

Bắt đầu của sữa học đường là để giải quyết vấn đề suy dinh dưỡng của học sinh. Nhưng ngày nay, vấn đề về thừa cân, thừa dinh dưỡng cũng lớn như vấn đề thiếu dinh dưỡng. Nhất là chương trình sữa học đường đang được Hà Nội đẩy mạnh, nơi mà học sinh quá dễ dàng tiếp cận với sữa ở nhà.

Vì vậy, nếu coi sữa là một thực phẩm bổ sung, hãy để cha mẹ và học sinh tự quyết định xem con em họ sẽ dùng loại sữa nào cho phù hợp với khả năng và nhu cầu cụ thể. Nhà trường hay Sở Y tế không nên đi làm thay việc bán sữa cho các công ty, cũng không áp đặt rằng mọi học sinh phải uống sữa vì bất cứ lý do cao quý nào.

Y ĐỨC VÀ BÍ QUYẾT TRƯỜNG THỌ CỦA NGƯỜI NHẬT

2.000 năm trước thầy thuốc Hy Lạp Hippocrates (460-375 TCN) nói rằng điều tâm niệm của bác sĩ phải luôn là “không gây tổn hại đến người bệnh”. Điều này có nghĩa là bác sĩ không được lấy lý do điều trị để bắt người bệnh phải chịu đau đớn, lạnh lùng đẩy họ vào nguy cơ đối mặt với cái chết. Sứ mệnh cao cả nhất của bác sĩ không phải là chữa trị.

Gần đây tôi đọc cuốn sách “Bí quyết trường thọ của người Nhật” của bác sĩ Shigeaki Hinohara, người được coi là huyền thoại y học Nhật Bản. Đó là một tập hợp các bài viết của bác sĩ Shigeaki Hinohara về những trải nghiệm và triết lý của cá nhân ông với cuộc sống, với con người, với công việc.


Bác sĩ Shigeaki Hinohara

Tôi rất ấn tượng những bài viết của bác sĩ Shigeaki Hinohara về ngành y, về bác sĩ. Ông nói rằng nền y học Nhật Bản đang dựa quá nhiều vào xét nghiệm và ít có sự tương tác giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Là bác sĩ nhưng ông khuyên người ta không nên tin tưởng tuyệt đối vào bác sĩ. Nhất nhất làm theo lời bác sĩ là thái độ bàng quan với y tế. Suy nghĩ rằng bác sĩ khám rồi thì bệnh gì cũng sẽ chữa khỏi không còn là sự tin tưởng nữa mà là sự kỳ vọng quá mức vào y tế, là yêu sách không bao giờ được đáp ứng thỏa mãn.

“Chúng ta phải thay đổi tư duy để ý thức được rằng mình phải tự bảo vệ lấy chính bản thân mình và phải học hỏi về y tế, bao gồm cả những giới hạn của nó”.


Bác sĩ Shigeaki Hinohara

Ngày nay điều trị đang rơi vào tình trạng dựa hết vào kỹ thuật. Y tế Nhật Bản đang dựa quá nhiều vào kết quả xét nghiệm trong khi trao đổi giữa bác sĩ và bệnh nhân có thể chẩn đoán đến gần 60% căn bệnh, 10% là khám tại chỗ bằng ống nghe, xem triệu chứng, 10% nữa đến từ xét nghiệm và 10% cuối cùng vẫn chưa có câu trả lời.

Xuất phát điểm của điều trị là xoa dịu bằng đôi tay ấm áp. Theo ông điều trị xuất phát từ việc thăm hỏi người bệnh nhưng không phải hễ thấy người bệnh có vẻ đau đớn là hỏi “Đau ở bả vai hay xương đòn” mà nên đặt tay và hỏi “có phải đau chỗ này không”. Hãy tìm bác sĩ biết lắng nghe người bệnh.

Bác sĩ Shigeaki Hinohara

Ông làm theo triết lý của bác sĩ William Osler, một trong những người sáng lập Khoa Y trường đại học Johns Hopkins đó là: “Y học là một nghệ thuật đặt trên nền tảng khoa học”. Khoa học đánh giá bệnh tật bằng cái nhìn tỉnh táo, khách quan nhưng nghệ thuật là chạm vào tâm hồn người bệnh bằng sự cảm nhận vi tế. Y khoa có thể đã hết cách khả thi nhưng nghệ thuật vẫn còn có thể thi triển cho đến phút cuối của người bệnh.

Bác sĩ Shigeaki Hinohara kể khi đi thăm một bệnh nhân 75 tuổi trong khu chăm sóc cuối đời ở bệnh viện Sei Luca, ông cũng làm như mọi lần là ngồi xuống bên cạnh giường cho vừa với tầm nhìn của bà, nắm tay bà và lắng nghe bà tâm sự. Chỉ có thể nhưng trong chốc lát bà từ chỗ hít thở khó khăn vì ung thư phổi nặng đã có thể trao đổi thoải mái và trong suốt thời gian nói chuyện không tỏ vẻ khó nhọc, thậm chí còn hơi mỉm cười, vì cuối cùng đã có người nghe bà trải lòng.


Bác sĩ Shigeaki Hinohara

2.000 năm trước thầy thuốc Hy Lạp Hippocrates (460-375 TCN) nói rằng điều tâm niệm của bác sĩ phải luôn là “không gây tổn hại đến người bệnh”. Điều này có nghĩa là bác sĩ không được lấy lý do điều trị để bắt người bệnh phải chịu đau đớn, lạnh lùng đẩy họ vào nguy cơ đối mặt với cái chết. Sứ mệnh cao cả nhất của bác sĩ không phải là chữa trị.

Bác sĩ không được quên rằng trước mặt mình không phải là những “bộ phận nhiễm bệnh” mà là người mắc bệnh. Phải luôn ghi nhớ rằng người bệnh trước mặt mình là người quan trọng không thể thiếu trong đời. Với nhận thức đó, chắc hẳn bác sĩ sẽ lắng nghe người bệnh nói về sự đau đớn, thống khổ của họ.

Có được những cảm xúc đó là từ những trải nghiệm cá nhân của chính mình. Khi vừa học xong năm thứ nhất Khoa Y Đại học Kyoto thì ông Shigeaki Hinohara bị lao phổi và phải nằm trên giường bệnh suốt 8 tháng trời. Khi đó ông cho rằng mình thật không may và cơ hội đã bị bỏ lỡ. Nhưng về sau ông mới nhận ra đó chính là khoảng thời gian quý báu không gì bằng đối với một bác sĩ. Bởi vì ông là một bệnh nhân, thậm chí là bệnh nặng và nằm dài hạn trong bệnh viện nên ông hiểu được cảm giác và cảm xúc của bệnh nhân mà thông cảm sâu sắc với họ. “Tôi chỉ cần nắm tay hoặc vỗ nhẹ lên vai người bệnh cũng đủ cho họ thấy được sự cảm thông”, ông viết.

Cuốn sách “Bí quyết trường thọ của người Nhật Bản” không phải là kiểu sách “10 thức ăn giúp bạn sống 100 tuổi” hay “Thực đơn hàng ngày của người Nhật sống trên 100 năm mà vẫn khỏe như thanh niên” để bạn có thể áp dụng ngay. Nhưng những lời khuyên từ thực tế của một bác sĩ thọ đến 106 tuổi (ông sinh năm 1911 và mất vào năm ngoái – 2017) vừa gần gũi nhưng cũng rất sâu sắc, và nhiều điều sẽ khiến bạn phải bất ngờ.


Sách do First News xuất bản

Tôi biết đến cuốn này qua một người bạn rất giỏi là Anh Phong, và thật tình cờ, anh ấy cũng là người dịch cuốn sách này.

Và cũng thật trùng hợp khi những ngày tôi đọc cuốn sách này lại trùng với thời điểm diễn ra sự cố ở bệnh viện Chợ Rẫy. Tôi không am hiểu ngành y, và chỉ đọc thông tin qua báo chí nên không đủ để kết luận điều gì. Tôi có quen biết một số bác sĩ, và bạn tôi cũng có nhiều người đang làm bác sĩ, tôi cũng đã nộp hồ sơ thi đại học Y Hà Nội nhưng sau đó lại thôi… và nhiều bác sĩ mà tôi biết rất tốt, rất có tâm.

Nhưng quả thực, tôi cũng cảm nhận rằng có nhiều bác sĩ nhưng khi làm ở bệnh viện công thì họ khó chịu, lãnh cảm còn khi làm ở phòng khám tư thì trở nên rất nhiệt tình, chu đáo. Điều gì đã làm cho thái độ của người bác sĩ đó thay đổi nhanh đến như vậy? Vì thu nhập cao, vì môi trường làm việc hay cả hai thứ đó. Tôi không rõ. Nhưng nếu chỉ vì những tác động bên ngoài đó, thì trước khi làm bác sĩ những sinh viên trường đi, các bác sĩ thực tập và cả những bác sĩ dày dạn kinh nghiệm có được nói về bổn phận bác sĩ và bổn phận công dân của mình hay không?

Mỗi nghề nghiệp đòi hỏi có những chuẩn mực và đặc trưng riêng, có thể gọi là triết lý của nghề như người ta đang kêu gào triết lý giáo dục VN làm gì. Nhiệm vụ của bác sĩ là chữa lành cho bệnh nhân.

Nếu bác sĩ là chữa bệnh thì “thấy bệnh phải chữa” không phân biệt ở bệnh viện công hay phòng khám tư, khám cho ai cũng bình đẳng với mong muốn bệnh nhân khỏi bệnh. Tôi không đồng ý với những suy nghĩ cho rằng vì lương thấp nên khó khăn, vì nhiều bệnh nhân quá nên mệt mỏi, sinh ra cáu bẳn mất kiên nhẫn. Bác sĩ cũng như bất kỳ người nào khác chọn ngành nghề nào khác, họ luôn có lựa chọn: họ có thể từ bỏ nghề nghiệp nếu thu nhập và tưởng thưởng không xứng đáng với những gì họ cống hiến.

NƯỚC ÉP NHIỆM MÀU

Loại nước ép này được các thầy thuốc Trung Hoa giới thiệu như một phương thức điều trị ung thư phổi và nhiều loại bệnh khác.
Bằng việc uống loại nước này hàng ngày trong vòng 3 tháng, bệnh nhân đã cải thiện tình trạng của căn bệnh ung thư quái ác này. Nhưng nước ép này không chỉ có tác dụng với ung thư phổi mà còn có tác dụng với hầu hết các loại ung thư khác nhờ khả năng ức chế hoạt động của các tế bào ung thư.

Chính vì vậy mà thức uống này trong tiếng anh được gọi là “Đồ uống nhiệm màu – Miracle drink” bởi vô số tác dụng mà nó đem lại cho sức khỏe con người.
Thật may mắn là để làm ra loại nước ép này không khó khăn gì. Chỉ cần ba nguyên liệu đơn giản là táo, cà rốt và củ dền cho vào máy ép là một phút sau bạn đã có loại nước uống nhiệm màu để thưởng thức.

Thử xem qua giá trị dinh dưỡng của các nguyên liệu chính nhé:
Cà rốt: Bạn có biết rằng ban đầu, người xưa đã trồng cà rốt để làm thuốc chứ không phải là thức ăn như bây giờ. Điều đó cho thấy cà rốt có rất nhiều tác dụng trong chữa bệnh.
Loại củ quen thuộc ngày nay khởi thủy từ khu vực mà nay là Afganistan 5.000 năm trước. Có một công thức mà người phương Tây hay nói để cho thấy giá trị dinh dưỡng của cà rốt là:
“Ăn hai củ cà rốt là đủ năng lượng cho bạn đi bộ 2 dặm” (Two carrots give you enough energy to walk two miles).
Táo: khỏi phải nói rồi nhé, “Mỗi ngày ăn một trái táo sẽ tránh phải đi gặp bác sĩ” (An apple a day keeps doctor away).
Củ dền: Những nghiên cứu về dinh dưỡng chỉ ra rằng củ dền chứa nhiều vitamin A, C, B, kali, sắt, magiê và đồng và cũng chứa các chất chống lão hóa.
Người Hy Lạp cổ trồng củ dền khoảng năm 300 TCN nhưng họ không sử dụng gốc rễ của cây và chỉ ăn lá, còn củ đưa vào đền thờ để cúng thần mặt trời. Hippocrates (người sáng lập nền y học hiện đại) đã sử dụng lá củ cải đường để làm lành vết thương. Trong Talmud (sách cổ của người Do Thái viết vào thế kỷ 4-5) khuyến cáo ăn củ cải đường để sống lâu hơn. Người La Mã cổ đại cũng dùng củ dền nhưng chủ yếu dùng cho mục đích chữa bệnh. Họ dùng nó như thuốc nhuận tràng hoặc chữa bệnh sốt.
Sử dụng thức uống nhiệm màu như thế nào?
  • Tốt nhất là uống vào buổi sáng khi chưa ăn gì, sau đó khoảng một giờ bạn có thể ăn bữa sáng như thường lệ. Nếu có điều kiện bạn có thể uống 2 lần một ngày và dùng được lâu dài.
  • Uống ngay sau khi ép sẽ giữ được gần như toàn bộ chất dinh dưỡng của rau quả tươi. Nếu muốn uống mát thì bạn nên cho rau củ vào tủ lạnh từ hôm trước.
Lưu ý:
  • Hãy lựa chọn các loại rau củ thực sự an toàn để ép nước vì chúng ta sẽ dùng trực tiếp sau khi ép.
  • Khuyến khích nên uống nước ép từ rau củ hữu cơ
  • Một số người ban đầu sẽ không thích mùi hương của củ dền hoặc cảm thấy đắng nên sử dụng ít một để quen dần và gọt vỏ trước khi ép nước.

Video pha chế

Scroll To Top