TRỒNG CÂY CỔ THỤ LÀ HÀNH ĐỘNG PHÁ HOẠI!

Có hai hoạt động tôi rất tâm đắc trong dịp Tết đến xuân về. Một là tục thả cá chép xuống ao, xuống sông để tiễn ông Táo lên trời và hai là Tết trồng cây. Bỏ qua vấn đề tâm linh thì việc thả cá chép là một hành động rất đẹp với tự nhiên. Đáng tiếc là thay vì phát triển theo hướng tốt đẹp như vậy, người ta lại làm cho qua chuyện. Người ta ném cả bịch cá chép xuống ao hồ; ném cá từ trên cầu cao hàng chục mét, ném cá xuống những ào từ nước đọng mà chắc chắn chúng sẽ chết sau vài giờ được thả.

Thả cá xuống sông, hồ, ao, suối như một hình thức phóng sinh, một việc làm tái tạo nguồn lợi thủy sản. Có thể mở rộng tục thả cả chép ngày 23 tháng Chạp ra thành ngày hội thả cá về sông. Mỗi người, mỗi nhà, mỗi làng, mỗi xã cùng nhau thả ít nhất một con cá, tôm đủ loại xuống sông hồ vào ngày đó, sông hồ hẳn sẽ nhộn nhịp và đông vui hơn. Vài tháng sau đó, có thể chúng ta tình cờ thấy một con cá quẫy nước trong nắng trưa, một con chim bói cá chao xuống mặt nước bắt được con cá nhỏ, hay một ngư phủ tươi cười với mẻ lưới nặng hơn sau ngày dài vất vả. Cá dưới sông là của cải của trời đất, những ai đáng được hưởng sẽ nhận được. Nhìn những cái thuộc về nơi nó thuộc về cũng thấy hạnh phúc hơn nhiều nhìn những mặt nước sông hồ vắng lặng sự sống bởi ô nhiễm, bởi kích điện.

Việc trồng cây cũng vậy. Một cây con trồng xuống đất là một sự khởi đầu, đem theo một ước mơ, một hi vọng về ngày mai. Phải mất cả chục năm sau mới thấy được thành quả của việc trồng cây ngày hôm nay. Nhưng khi thấy một cái cây nhỏ xíu và yếu đuối ngày nào trở thành một một thân cây to lớn, tán vươn lên giữa nền trời xanh, hẳn người trồng cây cũng thấy tự hào.

Tôi còn nhớ rõ nhiều năm sau khi rời quê, quay lại trường cũ lũ bạn thường tập trung ở cái cây chung mà ngày xưa cả lớp đã trồng. Có người còn cố tìm trên thân cây xem còn có tên mình ngày xưa viết bằng mũi dao trên đó hay không.

Tôi đã đọc một phóng sự về một người đàn ông trồng những cây nhỏ đầu tiên trên vùng sỏi đá bạc màu, nơi người khác nói không cây gì sống nổi, và cần mẫn tưới từng gáo nước vào gốc cây năm này qua năm khác. Mười năm sau, từ vùng đất cằn cỗi rừng lên xanh ngát và đất đai trở nên màu mỡ. Như một phép màu. Người cha đã mất trước khi hưởng thành quả từ những tán xanh tốt kia, nhưng tôi nghĩ ông ấy sẽ rất vui. Trồng cây là để cho con cho cháu, cho tương lai.

Một cái cây không đơn giản chỉ là một cái cây. Khi một cái cây được trồng xuống, nó phải thích ứng với môi trường xung quanh để tồn tại và phát triển. Rễ cây đâm xuống đất để hút nước, chất dinh dưỡng nhưng cũng đồng thời làm cho đất trở nên tơi xốp hơn, có nhiều khoảng trống hơn cho không khí, cho vi sinh vật phát triển. Dần dà, phần đất quanh gốc cây trở thành một hệ sinh thái rất khác với trước khi có cây. Cây lớn lên che bóng nắng, tạo điều kiện cho những loại cây ưa bóng râm phát triển. Cây bị bứng đi rồi, coi như các cây ưa bóng khác cũng chết. Cây to là nơi trú ẩn, là nơi kiếm ăn, là nơi nghỉ ngơi của cơ số các loại động vật nhỏ khác như côn trùng, chim bướm… Mất cây, chúng cũng mất đi những tài sản nói trên.

Chỉ những người thiếu hiểu biết mới nghĩ ra trò trồng cây to, hay thậm chí kinh khủng hơn là trồng cây cổ thụ. Đó là hành động phá hoại chứ không phải xây dựng, là tư duy phá hủy chứ không phải kiến tạo.

Suy nghĩ quá dễ dãi trong trồng cây cũng dẫn dến dễ dãi trong chặt cây. Người ta đào một cây vài chục năm tuổi, cắt trụi lá cành và rễ của nó để trồng lại thấy đơn giản, thì việc chặt một hàng cây hàng trăm năm tuổi dọc những con phố cũng chẳng lăn tăn vướng bận gì.

Trồng cây cổ thụ là hành động phá hoại
Scroll To Top