GỬI RÁC THẢI THEO ĐOÀN TÀU

Ngày 21/11, mạng xã hội xuất hiện video dài hơn hai phút ghi cảnh một số người dân huyện Hương Khê (Hà Tĩnh) mang các bao đựng rác treo lên thân của đoàn tàu hàng đang đậu trên đường ray.

Rác không tự dưng sinh ra và cũng không tự dưng mất đi. Nó chỉ chuyển từ nhà này sang nhà khác.

Đọc bản tin này mà chỉ trích dân thiếu ý thức thì cũng đúng. Nhưng bác nào về các vùng nông thôn rồi mới thấy cái khổ của người dân.

Sống ở thành phố thì sướng mấy cái dịch vụ công ích rồi. Điện chẳng bao giờ lo thiếu, mất điện khoảng 15 phút là chửi công ty điện đến 3-4 đời lên. Mà mất điện cũng chẳng sao, có thể ra quán cà phê ngồi, lê la các trung tâm thương mại để giải nhiệt.

Nước thì cứ mở vòi ra là có, chày ào ào đến mức mình nghĩ đúng là 3/4 thế giới này bao phủ là nước nên chẳng bao giờ có chuyện thiếu nước đâu.

Còn rác thì còn ít lo hơn. Mỗi nhà có vài ba thùng rác nho nhỏ ở chân bàn ăn, dưới bếp. Ăn gì thừa hay đồ bỏ đi thì liệng ngay vào đó. Ngày phân loại rác tại nguồn ở VN thì còn xa xôi lắm. Sau đó là gom các túi rác lại để ra trước cửa nhà vào buổi tối… và kỳ lạ quá… các túi rác cứ tự dưng biến mất vào sáng hôm sau. Bao nhiêu cái xấu, cái khó chịu biến mất như chưa từng xuất hiện.

Cuộc sống cứ thế trôi đi…

Còn ở nông thôn thì khác.

Vào mùa cao điểm thiếu điện, nông thôn sẽ bị hi sinh cắt điện để dành điện cho đô thị và các khu công nghiệp, cứ như người nông thôn là một tầng lớp khác không cần hưởng thụ tiện nghi hiện đại vậy.

Nước sạch thì đa số dân vẫn chưa có hoặc chưa có đúng nghĩa. Cái này cũng không đáng lo lắm vì nhiều đời nay ông bà ta có nước máy đâu mà vẫn khỏe rẻ. Nhưng mà nước giếng cũng đang ô nhiễm ghê lắm rồi. Ngày tôi còn bé, nhiều giếng nước trong làng trong vắt, múc gầu lên là uống trực tiếp ngay chẳng cần đun nấu gì. Vậy mà cách nay chục năm về quê đã thấy những giếng khơi ấy nước vẩn đục và không uống được nữa. Gia đình có giếng ngày xưa chia cho cả làng giờ phải đi xin nước từ nhà khác có bể to hứng nước mưa. Nước máy thì cũng bắt đầu có ở một số xã nhưng chất lượng thì dân nói thua nước mưa nhiều.

Quay lại vấn đề rác.

Cái này nan giải lắm vì nó mới vượt tầm hiểu biết của người dân.

Xưa ông bà ta đi chợ gói lá rau, con cá đều dùng lá chuối lá dong, mua gạo mua bắp toàn dùng thúng mủng đan bằng tre và mây. Lá dùng hết thì ném ra vườn nó tự phân hủy, thúng mủng giũ hoặc giặt sạch phơi khô mai dùng tiếp. Rác cứ thế mà biến mất đi, tự nhiên như cái lá cây ngoài vườn hay gốc rạ ngoài ruộng.

Thế rồi túi nilon xuất hiện, bao bì thực phẩm công nghiệp xuất hiện. Những cái này thì chịu, vi khuẩn cũng phải mất hàng trăm đến hàng ngàn năm mới phân hủy được. Nhưng nó tiện lợi đến nỗi không người dân nào không dùng được.

Vì vậy, rác sinh hoạt nguồn gốc từ dầu mỏ (nilon) chất đống khắp từ trong nhà, ra vườn và ra xóm. Bờ đê, đầu làng, giáp ranh giữa các làng xã giờ trở thành nơi tập kết rác. Rác cứ nằm đấy, chất đống dày lên qua ngày qua tháng. Dân cũng lo lắm vì bắt đầu có mùi hôi, có ruồi nhặng, nước bấn thấm xuống đất ngấm vào các giếng khơi một thời trong vắt.

Nhưng biết làm sao giờ? Người ta đã quen với cái tiện lợi thì rất khó từ bỏ túi nilon. Quay lại với lá dong lá chuối, với làn cói thúng tre cứ như là đi ngược chiều tiến bộ của xã hội, thấy lạc hậu sao sao đó. Nên cứ tặc lưỡi dùng đại đi. Rác là rác chung của cả làng chứ có phải riêng mình đâu.

Rồi khi đầu làng cũng không đủ chỗ chất rác nữa, người ta sẽ nghĩ ra cash “xuất khẩu rác” đi xa. Tự đánh xe rác sang làng bên cạnh coi chừng bị oánh cho sưng mỏ. Có cách nào tốt hơn là gửi cho đoàn tàu đem đi đâu thì đi, miễn là cách xa nhà mình, làng mình nhất có thể.

Nhưng các cụ ta nói tiếng bấc ném qua tiếng chì ném lại, rồi ăn miếng trả miếng. Rác là vấn đề chung của mọi làng xã VN chứ không riêng gì chuyện của một nhà hay một làng nào đó. Anh gửi rác đến nhà người ta thì có thể đến một ngày người ta gửi phân đến nhà anh thôi.

Vấn đề môi trường nông thôn, trong đó có rác thải sinh hoạt và rác thải từ hoạt động nông nghiệp (nhất là bao phân thuốc trừ sâu, trừ cỏ) là cực kỳ đáng báo động. Tuy nhiên, đến nay chẳng thấy chuyển biến gì mà còn trầm trọng hơn.

Nếu anh chị nào có ý định khởi nghiệp về nông thôn, xin hãy lưu ý đến vấn đề này. Khó khăn cũng là cơ hội.

NƯỚC ÉP NHIỆM MÀU

Loại nước ép này được các thầy thuốc Trung Hoa giới thiệu như một phương thức điều trị ung thư phổi và nhiều loại bệnh khác.
Bằng việc uống loại nước này hàng ngày trong vòng 3 tháng, bệnh nhân đã cải thiện tình trạng của căn bệnh ung thư quái ác này. Nhưng nước ép này không chỉ có tác dụng với ung thư phổi mà còn có tác dụng với hầu hết các loại ung thư khác nhờ khả năng ức chế hoạt động của các tế bào ung thư.

Chính vì vậy mà thức uống này trong tiếng anh được gọi là “Đồ uống nhiệm màu – Miracle drink” bởi vô số tác dụng mà nó đem lại cho sức khỏe con người.
Thật may mắn là để làm ra loại nước ép này không khó khăn gì. Chỉ cần ba nguyên liệu đơn giản là táo, cà rốt và củ dền cho vào máy ép là một phút sau bạn đã có loại nước uống nhiệm màu để thưởng thức.

Thử xem qua giá trị dinh dưỡng của các nguyên liệu chính nhé:
Cà rốt: Bạn có biết rằng ban đầu, người xưa đã trồng cà rốt để làm thuốc chứ không phải là thức ăn như bây giờ. Điều đó cho thấy cà rốt có rất nhiều tác dụng trong chữa bệnh.
Loại củ quen thuộc ngày nay khởi thủy từ khu vực mà nay là Afganistan 5.000 năm trước. Có một công thức mà người phương Tây hay nói để cho thấy giá trị dinh dưỡng của cà rốt là:
“Ăn hai củ cà rốt là đủ năng lượng cho bạn đi bộ 2 dặm” (Two carrots give you enough energy to walk two miles).
Táo: khỏi phải nói rồi nhé, “Mỗi ngày ăn một trái táo sẽ tránh phải đi gặp bác sĩ” (An apple a day keeps doctor away).
Củ dền: Những nghiên cứu về dinh dưỡng chỉ ra rằng củ dền chứa nhiều vitamin A, C, B, kali, sắt, magiê và đồng và cũng chứa các chất chống lão hóa.
Người Hy Lạp cổ trồng củ dền khoảng năm 300 TCN nhưng họ không sử dụng gốc rễ của cây và chỉ ăn lá, còn củ đưa vào đền thờ để cúng thần mặt trời. Hippocrates (người sáng lập nền y học hiện đại) đã sử dụng lá củ cải đường để làm lành vết thương. Trong Talmud (sách cổ của người Do Thái viết vào thế kỷ 4-5) khuyến cáo ăn củ cải đường để sống lâu hơn. Người La Mã cổ đại cũng dùng củ dền nhưng chủ yếu dùng cho mục đích chữa bệnh. Họ dùng nó như thuốc nhuận tràng hoặc chữa bệnh sốt.
Sử dụng thức uống nhiệm màu như thế nào?
  • Tốt nhất là uống vào buổi sáng khi chưa ăn gì, sau đó khoảng một giờ bạn có thể ăn bữa sáng như thường lệ. Nếu có điều kiện bạn có thể uống 2 lần một ngày và dùng được lâu dài.
  • Uống ngay sau khi ép sẽ giữ được gần như toàn bộ chất dinh dưỡng của rau quả tươi. Nếu muốn uống mát thì bạn nên cho rau củ vào tủ lạnh từ hôm trước.
Lưu ý:
  • Hãy lựa chọn các loại rau củ thực sự an toàn để ép nước vì chúng ta sẽ dùng trực tiếp sau khi ép.
  • Khuyến khích nên uống nước ép từ rau củ hữu cơ
  • Một số người ban đầu sẽ không thích mùi hương của củ dền hoặc cảm thấy đắng nên sử dụng ít một để quen dần và gọt vỏ trước khi ép nước.

Video pha chế

Scroll To Top